Chương 26

Nghỉ một lúc lâu, đoán chừng tên kia không còn dám quay lại, Tiêu Ngọc mới ra phòng bếp tìm đồ ăn.

Cô thật sự rất đói, cả sáng chỉ có một chén cháo vào bụng, mà hết lên núi rồi lại đánh lưu manh, thật sự không thể không nhét thứ gì vào dạ được!

Nhìn cái sọt để bên góc bếp, Tiêu Ngọc lười nhác đi đến, định bụng lấy rau ra rửa, nhưng không ngờ lại phát hiện bên trong còn có mấy quả trứng chim nhỏ.

Tiêu Ngọc nhất thời sững ra, suy nghĩ một lúc, liền đoán được đây hẳn là sau khi cô ngất xỉu, Lục Hoa leo lên cây lấy trứng chim cho mình.

Tiêu Ngọc lại càng thêm xấu hổ, cái mông cũng bất giác mà đau nhức theo.

Đến một đứa bé tám tuổi còn giỏi hơn cả mình, ai mà không xấu hổ cho được chứ?

Tiêu Ngọc hít sâu một hơi xốc lại tinh thần, rồi lấy rau đi rửa, lại bắt lưng chừng nồi nước cho lên bếp lò để đun.

Cô loay hoay mãi một lúc mới tìm được hộp diêm để đánh lửa.

Cẩn thận châm củi, canh chừng.

Chừng hơn mười mươi phút sau, canh đã nấu xong, Tiêu Ngọc lại lấy chảo cho trứng chim vào làm ốp la, tổng cộng có ba quả, nhỏ xíu nhưng hiện tại với cô đã là đủ ăn.

Sau khi giải quyết cái bụng đói xong, Tiêu Ngọc liền mệt mỏi, hai mắt nhập nhèm, đi đường cũng có chút liêu riêu không vững.

“Cũng không biết Lục Cảnh đi đâu rồi!”

Không hiểu sao Tiêu Ngọc lại lầm bầm tự hỏi một câu, tới khi chạm tới giường liền đánh ngáp một cái, rầm rì chậm rãi nằm xuống.

Đang lúc chuẩn bị đánh một giấc cho lại sức, thì lại có tiếng đập cửa từ bên ngoài truyền tới.

Tiêu Ngọc giật thót, cơn buồn ngủ cũng thoáng chốc bị thổi bay hơn phân nữa.

Chẳng lẽ tên kia lại tới?

Ánh mắt Tiêu Ngọc lóe lên vẻ hung ác, nhưng còn chưa đợi cô kịp nghĩ nhiều, thì người bên ngoài đã lên tiếng, “Cảnh, có nhà không?”

Giọng nói vang vọng, rõ ràng khác hẳn với tên bợm rượu vừa rồi, nhưng Tiêu Ngọc vẫn yên lặng không rên lấy một tiếng.

Bên ngoài, Lý Lộc cùng với mấy thanh niên khác trong làng đang đợi sẵn, bọn họ gõ cửa một lúc lâu, thấy không có ai trả lời, mới nghi ngờ hỏi nhau, “Cảnh đâu rồi? Hay là không có nhà?”

“Trên đồng cũng không thấy, hay là có việc ra ngoài rồi?”

“Vậy thôi không rủ cậu ấy nữa, chúng ta tự đi đi.”

Lý Lộc nghe chưa gì mà bọn họ đã muốn đi thì có chút gấp, “Hay là chúng ta gọi lớn thêm chút nữa, biết đâu cậu ấy còn đang ngủ thì sao?”

“Đã quá giờ trưa bao lâu rồi mà còn ngủ gì nữa?” Có người không cho là phải, nhưng sau đó lại bị người bên cạnh kéo lại thủ thỉ vào tai mấy câu, hai mắt cậu ta liền bừng sáng ra vẻ hiểu rõ.

Khụ khụ, quên mất tên này đã lấy vợ, ngủ muộn một chút cũng là điều hiển nhiên!

Vì thế, mang theo ý tứ muốn trêu chọc, người đập cửa càng thêm ra sức, gọi cũng lớn tiếng hơn, “Cảnh ơi, mau dậy đi, chẳng phải đã nói mỗi lần đi săn đều phải rủ cậu sao, còn chậm nữa thì cho cậu ở nhà đấy.”

“Đúng đó Cảnh ơi, xem thử đã giờ nào rồi, mặt trời sắp lặn tới nơi rồi đây này!”

Tiêu Ngọc lúc đầu là sững sốt, sau đó mới nghi hoặc mà nhíu mày.

Là bạn của Lục Cảnh, tới rủ anh ta đi săn sao?

Nhưng có phải là trùng hợp quá rồi không?

Mặc dù không rõ nguyên do, nhưng trong lòng Tiêu Ngọc vẫn không nhịn được mà nhảy lên một câu nghi vấn như vậy.

Cô có nên ra mở cửa không?

Tiêu Ngọc tự hỏi, rồi lập tức lắc đầu.

Không, mặc kệ đi, cô không quen biết bọn họ, Lục Cảnh cũng không có nhà, cô vẫn nên im lặng vờ như không nghe thấy thì hơn.

Người bên ngoài lại gõ thêm một lúc, đến khi Tiêu Ngọc tưởng chừng như bọn họ sẽ bỏ cuộc mà rời đi, thì đột nhiên có một câu nói vang lên khiến cả người cô lập tức dựng thẳng.

“A, ai ở đó?” Lý Lộc đột nhiên chỉ vào một chỗ hàng rào hét lớn.

Mấy cậu thanh niên nghe thế thì cũng nhao nhao nhìn qua.

“Cái gì? Ai cơ?”

Lý Lộc ra vẻ gấp gáp, “Hình như vừa có người leo rào vào trong, không biết là muốn làm gì.”

“Cái gì? Leo vào nhà Cảnh á? Cậu không nhìn lầm đấy chứ?”

Lý Lộc lại liên tục lắc đầu, ra vẻ mình nhìn rất chuẩn, “Không đâu, tôi thấy rất rõ, vừa rồi có người trèo vào trong mà?”

“Có phải là trộm không?”

“Không phải chứ? Bây giờ trộm đều ngang nhiên như vậy sao?”

“Gọi nhiều như vậy mà không thấy ai, chắc Cảnh không có nhà đâu.”

“Vậy còn vợ cậu ấy thì sao? Đều không có nhà à?”

“Vậy phải làm sao bây giờ?” Mấy người nhao nhao hỏi nhau, Lý Lộc càng ra vẻ gấp gáp, “Hay là chúng ta xông vào đi, nhỡ như trộm lấy mất gì đó thì sao?”

“Nhưng mà…”

Có người do dự, nhưng có người đã lập tức tông cửa, “Ông đây ghét nhất là trộm, hôm nay bắt được nhất định phải đánh cho què giò!”

“Đúng vậy, một người tông cửa, còn lại ra xung quanh chặn lại, lỡ đâu nó leo rào trốn mất!”

“Đúng thế đúng thế, không được để nó chạy mất!” Lý Lộc thấy việc sắp thành thì mừng quýnh, vừa nói cũng vừa giúp người kia tông cửa.

Cánh cổng gỗ ở nông thôn không quá chắc chắn, bọn họ lại là thanh niên sức dài vai rộng, chẳng mất mấy hơi, cổng đã bị tông ngã.

Đang khi bọn họ định lao vào trong, thì phí