Sau khi ổn định được thương thế cho “Corgi”, Cao Nguyệt nhận ra từ đầu đến cuối con chó nhỏ này vẫn cứ nhe răng gầm gừ với mình, có vẻ chỉ chực chờ lao lên cắn người.
Nàng chẳng buồn đôi co, ra ngoài núi đốn mấy cây trúc mảnh, đan thành một cái mõm chó, rồi tròng thẳng vào mõm Thôn Vân Thú.
Tên béo đang ngồi điều tức lập tức giận dữ hét lên: “Cô làm gì vậy?!”
“Corgi” vừa hồi được chút sức, ánh mắt đã trở nên dữ tợn, đầy sát ý, dùng móng liên tục cào lấy mõm, ra sức muốn gỡ xuống.
Nó phát ra tiếng gầm gừ nặng nề trong cổ họng, cuối cùng không nhịn nổi nữa, hướng về phía Cao Nguyệt tru lên hai tiếng “gâu gâu”, để lộ hàm răng sắc nhọn lạnh lẽo.
Chỉ tiếc là mõm đã bị khóa, răng nanh dù có sắc đến đâu cũng vô dụng.
Cao Nguyệt liếc nhìn tên béo, hạ giọng nói: “Tính cách của chó phản ánh chủ nhân thế nào. Nhìn huynh thì thật thà chất phác, sao lại dạy ra con chó hung dữ thế này? Con này tính khí dữ dằn, phải nghiêm khắc uốn nắn. Huynh không thấy nó định cắn người sao? Cái rọ chó này tuyệt đối không thể gỡ.”
Tên béo nhìn nàng, lại quay sang nhìn sư tôn đang bị tròng rọ mõm trông như tiểu cẩu vô hại.
“...”
Cao Nguyệt không chú ý, lúc đứng dậy nhặt lấy mớ dược thảo, mặt đất chỗ nàng ngồi vừa rồi đã đông thành một tầng băng mỏng, lặng lẽ trồi lên mấy nhánh băng nhọn như chông.
Một mảnh váy nàng chạm phải mũi băng, lập tức bị khoét mất một góc. Vải vóc hóa thành khói đen, tan vào không khí.
Nàng nhìn thấy vạt váy bị rách, nhưng chỉ tưởng lúc đốn trúc bị xước, chẳng mấy để tâm.
Phủi phủi bụi bám nơi váy, nàng quay sang dặn: “Ta ra ngoài tìm thêm dược thảo và củi khô. Huynh trông chừng con chó này, đừng để nó tháo rọ mõm. Nếu nó dám hung dữ với huynh cứ đánh vào mõm nó, chó phải được huấn luyện.”
Tên béo: “...”
Chân Cao Nguyệt vừa rời khỏi hang, hắn ta lập tức “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống.
Hắn ta dập đầu với con chó nhỏ chân ngắn:
“Sư tôn, xin người bớt giận! Nữ tử kia am hiểu y lý, hiện tại chúng ta còn cần đến nàng. Người tuyệt đối không thể động linh lực, thân thể là trọng!”
Trọng Việt nhấc móng cào nhẹ lên mõm, lại khó chịu hạ xuống, khí thế hung hãn lắng đi phần nào, nhưng ánh mắt vẫn băng lãnh thấu xương.
Băng giá trong hang tan biến, lớp băng nhọn cũng lập tức rút xuống.
Tên béo thở phào, rón rén bước tới, định giúp sư tôn tháo rọ mõm.
Chưa kịp chạm vào, mu bàn tay hắn ta đã bị trúc đánh cho một roi.
Mấy vết đỏ lằn rõ.
Hắn ta ngẩng đầu, đối diện là khuôn mặt bầu bĩnh, làn da trắng nõn cùng đôi mắt tròn xoe như hạt hạnh nhân.
Thiếu nữ một tay cầm roi trúc, tay còn lại chống nạnh, nghiêm nghị nói: “Chó không thể chiều, phải dạy!”
Đại ma đầu Trọng Việt, người đang bị gọi là “chó” trong tình thế éo le ấy: “...”
[Hửm. Nữ nhân đúng là thứ nên ăn sống nuốt tươi.]