Chương 38: Độc (3)

"Không thiếu, của hồi môn của thiếu gia nhiều như vậy, mà bọn họ còn không hề coi trọng. Chắc chắn số bạc đó phải gấp mười, gấp trăm lần đó."

"Các nương tử, phu lang ở đây có xinh đẹp không?" Tần Tuy Chi hỏi lần thứ ba.

"Các nương tử, phu lang ở đây ăn mặc rất đẹp, dung mạo cũng xinh đẹp."

Sau ba câu hỏi này, Tật Lê cùng Xương Bồ mới nhận ra, chưa kể đến chu sa và bột chì, thủy ngân chắc chắn cũng có độc. Nếu không, dù gương đồng có đắt đến đâu, nó cũng không nằm ngoài tầm với một tên đại vương có gia sản gấp trăm lần của hồi môn của mình.

Nếu thủy ngân như thế này, thì chu sa và bột chì làm sao có thể là giả được?

"Làm sao bây giờ? Hay là để ta đi mời đại phu ở y quán đến bắt mạch cho thiếu gia." Xương Bồ lo lắng. Nếu thủy ngân có độc, thiếu gia từ nhỏ đã quen dùng gương đồng, chắc chắn sẽ trúng độc.

"Hà tất phải hưng sư động chúng, thủy ngân và bột chì là hai thứ thường dùng, dùng lâu dài mới bị trúng độc. Hàng tháng đại phu ở kinh thành đều bắt mạch cho ta, nhưng không phát hiện ra vấn đề gì. Chắc là không có gì đáng lo ngại."

Dung mạo Tần Tuy Chi vốn đã đẹp sẵn, nên không cần dùng bột chì. Y ăn mặc giản dị, không chải đầu như nữ tử, thời gian mỗi ngày dùng gương đồng chưa tới một chén trà nhỏ.

Tuy Tần gia là dòng dõi thế gia lâu đời, nhưng tác phong thanh chính, đương nhiên sẽ không phung phí đến mức sơn chu sa lên tường, nhưng cũng nhờ vậy bọn họ thoát được một kiếp. Tuy nhiên, nghĩ tới việc a gia thường xuyên ho, có lẽ liên quan đến chiếc gương đồng, nên phải gửi thư đi càng sớm càng tốt.

Thấy Tật Lê cùng Xương Bồ vẫn còn trong trạng thái uể oải, Tần Tuy Chi gọi Tiền ma ma lại, mở hộp đồ ăn lớn ra, lần lượt đặt những món ăn tinh xảo lên bàn.

Một đĩa cá lư hấp, một đĩa vịt bát bảo, một bát canh gà đen khoai mỡ cùng hai món ăn kèm. Cơm được đặt trong thùng gỗ, chén và đũa được xếp chồng lên nhau. Ăn cơm với nhau là quy củ của mọi người trong sơn trại, bốn món một canh, một cơm, chắc bọn họ sẽ không ăn hết.

"Thơm quá, không thua gì đầu bếp ở kinh thành." Tật Lê là người nhỏ tuổi nhất, tính tình hoạt bát hơn. Biết Tần Tuy Chi không muốn nhắc đến chuyện vừa rồi, nên y đổi chủ đề, nói về bữa trưa.

"Đúng vậy." Tiền ma ma cũng cảm thán.

Ban đầu, Tiền ma ma cứ tưởng Tần Tuy Chi đã gả vào ổ thổ phỉ, chẳng những gả cho một tên đại vương tai to mặt lớn, mà ngay cả đồ ăn cũng không ăn nổi. Người khác có thể không biết, nhưng mà, người đã hầu hạ Tần Tuy Chi từ lớn đến nhỏ, biết rõ y là người kén ăn nhất. Tối qua, khi thấy Chu Tứ đút cho y ăn, bà còn sợ y không chịu ăn, sẽ chọc cho hắn không vui.

May mắn thay, may mắn thay.

"Các ngươi cũng ngồi xuống đi. Nếu đã ở đây, nên nhập gia tùy tục. Nếu vẫn cứ chú trọng quy củ ở kinh thành, chỉ sợ người trong sơn trại sẽ cho là ta đang tự cao tự đại." Tần Tuy Chi luôn đối xử tốt với mọi người xung quanh, nhưng ở kinh thành, đâu đâu cũng có quy củ. Huống chi là hạ nhân ăn cùng bàn với chủ tử, cho dù có xuất giá, làm chính thất, nếu gặp phải bà mẫu khó tính, giờ cơm vẫn phải đứng ở một bên hầu hạ.

"Ủy khuất thiếu gia rồi." Tật Lê nói, mắt lại đỏ hoe.

"Ta không có ủy khuất gì cả. Nếu không có Chu Tứ cứu, đừng nói đến đồ ăn trước mặt, ngay cả thi thể cũng không biết đi về đâu." Tần Tuy Chi không phải là người vong ân phụ nghĩa, y nhớ rõ Chu Tứ đã tốt bụng cứu mình.

"Thiếu gia, ý của ngài là ngài nguyện ý làm phu lang của hắn sao?" Tật Lê trợn tròn mắt. Tuy Chu Tứ tuấn tú, nhưng phong thái lại thô tục. Hai người bọn họ đứng cạnh nhau, không đến mức nói là không xứng, nhưng cũng có chút không hợp nhau.

Thiếu gia nhà y rất ghét những thoại bản nói về đền ơn cứu mạng bằng cách lấy thân báo đáp. Nhưng tại sao sau khi gặp phải chuyện này, y lại thay đổi ý định?

Vẻ mặt Tần Tuy Chi không hề có chút ngượng ngừng như những ca nhi đang bàn chuyện hôn sự. Thay vào đó, y mang vẻ chán chường với hồng trần: "Nếu hễ cứu mạng đều phải lấy thân báo đáp, chỉ sợ ta phải gả cho rất nhiều hán tử."

Chưa kể đến y, Chu Tứ cũng không có ý định cưới y. Ngoài trừ nguy cơ bị triều đình trả thù, chắc chắn còn có lý do khác, khiến y bị giữ lại trong sơn trại.

--------o0o--------

Hết chương 38