Chương 36: Độc (1)

"Hả?" Hoàng nương tử nhất thời không hiểu ý tứ trong đó, nhưng dù sao nàng cũng xuất thân từ đại phú gia. Sau khi suy nghĩ cẩn thận lời Tần Tuy Chi nói, nàng đã hiểu ra mọi chuyện.

Cũng chính vì đã hiểu ra, nên Hoàng nương tử cho rằng Tần Tuy Chi đang ăn giấm Chu Tứ, chỉ là hiểu lầm, nàng không nhịn được cười, giải thích: "Tần công tử, ngươi thật biết nói đùa a. Bất quá, ta chỉ học qua mấy chữ, cũng từng lo liệu việc nhà được mấy ngày. So với người khác, thì ta làm việc hiệu quả hơn, nên được đại đương gia để ý cho làm quản sự. Đại đương gia rất đoan chính, trong phòng không có ai khác cả."

Không có ai sao?

Tần Tuy Chi hơi cụp mắt xuống, y đã gặp rất nhiều mỹ nam trong kinh thành, nhưng chưa từng thấy ai thật sự đoan chính. Nghĩ tới hành vi không đứng đắn của Chu Tứ tối qua, Tần Tuy Chi cứ tưởng đối phương là người từng trải, không ngờ lại là do y hiểu lầm.

"Là do ta mạo muội, mong Hoàng nương tử tha thứ." Mặc dù lời vừa rồi của y không rõ ràng, nhưng vẫn tổn hại đến danh tiết của Hoàng nương tử. Nếu không phải trong phòng chỉ có Hoàng nương tử và người của y, Tần Tuy Chi sẽ không dám hỏi một câu thiếu suy nghĩ như vậy.

"Không có gì đâu. Trong sơn trại cũng chẳng có nhiều quy củ lắm, so với dưới chân núi thì thoáng hơn nhiều. Chỉ là lời nói vui đùa thôi, Tần công tử đừng để bụng." Hoàng nương tử không quan tâm. Từ khi lên núi, cuộc sống của nàng trở nên vui vẻ hơn rất nhiều. Chuyện đùa này chẳng là gì so với những lời nói bậy bạ của đám nương tử đã có phu quân vẫn thường hay nói.

Nhân cơ hội này, Tật Lê từ trong phòng đi ra, thản nhiên hỏi về chiếc gương đồng: "Hoàng nương tử, ta thấy trong phòng không có bài trí gương đồng."

Hoàng nương tử nghe thấy chữ "Gương đồng", liền hiểu lý do tại sao Tật Lê lấy hộp trang điểm, mỉm cười giải thích: "Ngày nay gương đồng làm bằng thủy ngân, chứ không phải sơn mài. Thủy ngân có độc, tiếp xúc lâu dài có thể gây buồn nôn, ảnh hưởng đến sức khỏe. Chính vì vậy, đại đương gia không cho mọi người trong sơn trại đặt mua nó. Sáng nay, khi ta đưa hộp trang điểm cho Tần công tử, ta đã để ý thấy chiếc gương đồng, nên ta đã lấy nó ra, nhưng bận rộn quá, thành ra quên nói với Tiền ma ma. Nếu ngài cần rửa mặt chải đầu, thì trong kho có gương, nhưng không tiện bằng gương đồng."

"Thủy ngân có độc sao? Chúng ta ở kinh thành chưa từng nghe nói đến, nhưng gương đồng thường được các nương tử, phu lang trong nội viện sử dụng. Nếu có độc, sao không ai phát hiện ra." Tật Lê không có ý tranh luận, mà chỉ muốn hỏi ý kiến. Nếu thủy ngân thật sự có độc, chẳng phải tất cả nương tử, phu lang có địa vị trong kinh thành, thậm chí cả Đại Yến, đều sẽ gặp tai ương sao?

"Chắc chắn có ảnh hưởng nhất định, chỉ là rất nhiều người chưa từng nghĩ tới phương diện kia mà thôi. Ngoại trừ thủy ngân, chu sa dùng để sơn tường cùng bột chì dùng để đắp mặt đều có độc. Dùng lâu dài không chỉ gây hại cho sức khỏe, mà còn ảnh hưởng đến khả năng sinh con nối dòng."

Hoàng nương tử không phải là đại phu, nên đương nhiên nàng không thể giải thích chi tiết. Không chỉ Tật Lê, mà ngay cả bản thân nàng cũng kinh hãi, không thể tin vào những gì mình nghe thấy.

Đừng nói tới chu sa, thứ đó là thứ chỉ những người thật sự quyền quý mới có thể dùng được. Mặc dù nhà nàng là đại phú, nhưng cũng chỉ là một đại phú gia ở Kỳ Châu, thậm chí còn không thể sánh bằng một số thế gia hiển quý ở thượng châu, chứ đừng nói đến huân quý ở kinh thành.

Nhưng hiện nay, bột chì rất được ưa chuộng. Không chỉ nương tử, phu lang, mà ngay cả hán tử cũng thường xuyên sử dụng để làm trắng da. Một số thiếu gia theo đuổi sự phong nhã cũng sử dụng bột chì mỗi ngày.

Hoàng nương tử nhớ trước đây khi Chu Tứ nghe vậy, hắn đã hỏi liệu có phải hán tử thời nay đều thân kiều thể nhược, không có người nối nghiệp hay không. Đây quả thật là một sai lầm chết người.

"Bột chì và chu sa cũng có độc sao?" Tật Lê nghe vậy, trợn tròn mắt. Sao lại có độc được chứ? Hơn nữa, thiếu gia cũng thường xuyên tiếp xúc với những thứ này. Chẳng lẽ thỉnh thoảng thiếu gia cảm thấy không khỏe là do chúng gây ra sao?

--------o0o--------

Hết chương 36