Đó là bản chất con người. Trước đây, nương tử cùng phu lang làm việc trong thôn ít có thời gian rảnh rỗi, nên việc tụ tập tán gẫu chuyện đầu thôn cuối xóm đã trở thành chuyện thường ngày. Tuy nhiên, khi đặt ra quy củ, Chu Tứ đã nói "Lời hay ý đẹp sưởi ấm mùa đông, lời ác ý làm người đau suốt sáu tháng hè".
Khi có quá nhiều lời thị phi, sẽ luôn có những người không biết giới hạn của mình. Vì vậy, vấn đề này cần được quản, nhưng tùy thuộc vào quản như thế nào.
Nếu quản quá nghiêm, sẽ khiến các huynh đệ không dễ dàng mới tìm được tức phụ ly tâm, thì đó là lỗi của nàng. Cũng may, trước đây cũng có những người như vậy, Hoàng nương tử đều yêu cầu bọn họ làm xong việc nhà bếp, thì tới chỗ bọn nhóc học chữ. Nếu bọn họ ở trên núi lâu như vậy, mà vẫn không biết chữ, thì đó sẽ là nỗi nhục của trại Hắc Hùng.
Từ nay về sau, nếu mỗi ngày vào buổi tối mà không viết được 10 chữ đã học, tiền công hàng ngày sẽ bị trừ 10 văn tiền.
Đừng nghĩ 10 văn tiền là ít, 30 văn tiền được coi là mức tiền công khá đối với những hán tử sống dưới chân núi. Nghe nói những hán tử ở phương Bắc, cũng có thể kiếm được 50 văn tiền. Nhưng Kỳ Châu chỉ là một châu nhỏ, không thể trả tiền công cao. Nếu trừ 10 văn tiền của bọn họ, còn tệ hơn cả việc lấy mạng bọn họ.
Nghĩ ra được cách, Hoàng nương tử tay xách hộp đồ ăn, nhẹ nhàng bước vào tiểu viện của Chu Tứ. Chu Tứ không có người hầu hạ bên cạnh, ngày thường cũng quét dọn giặt giũ như các huynh đệ trong thôn, nhưng nàng đã thuê vài nương tử cùng phu lang tới làm việc. Vì vậy, trong lúc Tần Tuy Chi cùng người bên cạnh y còn chưa thích nghi với cuộc sống ở trong sơn trại, nàng đã tới giúp đỡ bọn họ.
Tỷ như, sáng nay khi đưa quyển sổ hồi môn, nàng đã có thể nói mấy câu với Tiền ma ma. Còn hai ca nhi hầu hạ bên cạnh Tần Tuy Chi, ngoại trừ tối qua đưa bọn họ đến tiểu viện, nàng chưa từng gặp riêng bọn họ, nên có lẽ sẽ không khó để làm quen với nhau.
Vừa nói, vừa đi tới cổng, Xương Bồ đã sớm đợi ở cổng, vội vàng cầm lấy hộp đồ ăn lớn.
"Đã làm phiền Hoàng nương tử rồi. Chiều nay, ta muốn nhờ Hoàng nương tử dẫn ta cùng Lê ca nhi đi làm quen với mọi người. Sau này, ta cùng Tật Lê sẽ phụ trách việc ăn uống." Xương Bồ cố ý nói chuyện với Hoàng nương tử, không có gì không thể nói ra.
"Nếu Bồ ca nhi nguyện ý, ta đương nhiên sẽ đồng ý. Ta đã dọn dẹp xong mấy căn phòng ngủ bên cạnh rồi, hai ngươi, còn có Tiền ma ma không cần tranh thủ dọn dẹp chỗ ở. Nếu Tần công tử cần gì, thì cứ nói với ta." Hoàng nương tử vui vẻ nói chuyện với Xương Bồ cùng Tật Lê.
Tần Tuy Chi im lặng lắng nghe một hồi, rồi đột nhiên mở miệng: "Ngươi có giấy và bút mực không?"
"Có, nếu công tử không vội, chiều nay ta sẽ bớt thời gian mang tới cho ngài. Còn nếu ngài vội dùng, ta sẽ tới thư phòng của đại đương gia lấy một ít cho ngài."
Nàng được vào thư phòng của Chu Tứ, nhưng lại quên hỏi hắn xem Tần Tuy Chi có thể vào được không. Tuy nhiên, trong thư phòng cũng chất đầy sổ sách nội vụ, Tần Tuy Chi xuất thân từ đại phú gia, có lẽ sau này y sẽ phụ trách tất cả sổ sách nội vụ trong sơn trại, hơn nữa chúng cũng chẳng đáng giá gì.
Tần Tuy Chi vốn là người tinh ý, nhưng nghe xong lại hiểu lầm. Tuy nhiên, chuyện này cũng bình thường thôi. Hầu hết ca nhi ở độ tuổi này đều có người hầu hạ, các đại phú gia có thể có gia giáo nghiêm ngặt hơn, chỉ có một chính thất, hoặc là có thêm một vị thông phòng. Nhưng đây là sơn trại thổ phỉ, nhất là khi Chu Tứ lại là thủ lĩnh của sơn trại thổ phỉ.
Nếu không thiếu bạc, thiếu lương thực, việc có một hoặc vài người hầu hạ bên cạnh cũng là điều bình thường. Tỷ như nữ tử trước mặt y • Hoàng nương tử, búi tóc cao. Chứng tỏ nàng đã từng gả đi, tướng mạo cũng xinh đẹp, hành sự thì nhanh nhẹn. Nếu xuống núi, nàng sẽ là một đối tượng xem mắt cực tốt.
"Ta có nên gọi ngươi là Hoàng tỷ tỷ không?" Tần Tuy Chi thăm dò hỏi, y không thật sự thích Chu Tứ, cũng chưa bao giờ thật sự muốn thay thế thân phận của mình, nhưng hiện giờ đường sống của y đang nằm trong tay Chu Tứ. Nếu Hoàng nương tử thật sự là thông phòng của Chu Tứ, có lẽ y có thể lợi dụng điều này để đột phá.
--------o0o--------
Hết chương 35