Chương 34: Lưu Li (2)

"Ta sẽ phái người đi tìm xem." Các đạo sĩ có bản lĩnh luyện đan đều được các gia tộc giàu có cung phụng, ngày thường khó mà gặp được. Nếu thật sự muốn rước về, thì chỉ có thể cướp. Nhưng nói đến chuyện cướp, Chu Tứ vẫn phải cân nhắc.

......

Lúc đó đã là buổi trưa, hiện nay do thiếu lương thực, nên bá tánh thường bỏ bữa sau bữa trưa. Trại Hắc Hùng, với nguồn lương thực dồi dào, từ lâu đã trở thành một đại phú gia, một ngày ba bữa không thể thiếu. Đặc biệt là bữa trưa, toàn những món ngon nhất, thịt tươi nhất, tất cả đều được chế biến công phu.

Biết rõ Tần Tuy Chi là người có thân phận cao quý, nên Ân thẩm đã băn khoăn vì hỉ tịch hôm qua y ăn không ngon miệng. Sáng nay, mọi người lại ăn cháo và màn thầu như thượng lệ. Đến trưa, Ân thẩm vội vàng gϊếŧ gà mổ cá, chuẩn bị một bữa đặc biệt cho y.

"Trước giờ đại đương gia đều thống nhất là ăn chung, giờ lại nấu bữa riêng, không biết ngài ấy có cằn nhằn gì không nữa." Đầu bếp Trương phu lang đang thái rau, bận rộn trong nhà bếp. Ông làm việc từ sáng đến tối không nghỉ ngơi, nhưng cả nương tử lẫn phu lang đều không lười biếng. Chưa kể đến ân cứu mạng của Chu Tứ, ngay cả mức tiền công 30 văn tiền một ngày, cũng khiến bọn họ tận tâm tận lực làm việc.

"Ngươi nói lời này là không đúng rồi. Bọn họ mới thành thân, tân phu lang lại đẹp như thần tiên, nên xứng đáng được đối xử đặc biệt. Nếu không, tân phu lang ăn uống không ngon, làm sao có thể khỏe mạnh mà sinh cho đại đương gia một tiểu hán tử to béo được?" Một đại thẩm khác làm việc gần đó phản bác.

"Ta nghĩ đại đương gia thích ca nhi và cô nương hơn." Trương phu lang không hề phàn nàn về bữa riêng của Tần Tuy Chi, chỉ là ông làm việc mà không có lệnh của Chu Tứ. Lỡ hắn trách tội, thì ông sẽ gặp rắc rối.

"Đúng vậy. Không có hán tử nào trong sơn trại này yêu thương tiểu ca nhi, tiểu cô nương hơn đại đương gia. Nếu ở dưới chân núi, việc cấp cơm ăn đã là một nghĩa cử cao đẹp, giờ còn dạy cho chúng đọc sách viết chữ nữa. Cuộc sống của chúng còn tốt hơn cả thiếu gia của các nhà địa chủ."

"Đúng vậy. Nếu đại đương gia yêu thương tiểu ca nhi, tiểu cô nương trong sơn trại đến thế, thì một phu lang như Tần công tử chắc chắn sẽ được chiều chuộng hết mực, được đối xử đặc biệt."

"Ta nghe nói đại đương gia chưa viên phòng với Tần công tử, nên không biết khi nào tiểu đương gia mới ra đời đây."

Ân thẩm đứng ngoài cửa, lắng nghe một lúc, sắc mặt càng lúc càng nghiêm túc. Đám nương tử, phu lang lắm chuyện mới lên núi gần đây, phần lớn chỉ hiểu biết mơ hồ về quy củ. Tuy lời nói không có gì xấu, nhưng vẫn khiến người nghe rất khó chịu.

Nếu cứ để thế này, biết đâu sau này bọn họ lại nói ra những lời khó nghe hơn nữa, nên Ân thẩm từ ngoài cửa bước vào, sắc mặt của đám nương tử cùng phu lang đang cười nói vui vẻ bên trong đột nhiên biến đổi.

Quả nhiên, Ân thẩm nói một câu: "Đừng nói nữa. Ngày thường nói những lời này thì không sao, nhưng bây giờ Tần công tử là phu lang chính thức của đại đương gia, không đến lượt các ngươi nói."

......

"Thật là quá đáng. Ta biết nương tử cùng phu lang ở chung một chỗ, thì không thể không nói vài câu, nhưng sao có thể nói về đại đương gia, huống chi là chuyện phòng the của ngài ấy. Nếu mặc kệ không quản, sớm muộn gì bọn họ cũng bị đuổi xuống núi." Ân thẩm đưa hộp đồ ăn đã chuẩn bị sẵn cho Hoàng nương tử, rồi kể lại chuyện vừa xảy ra trong nhà bếp.

"Trước khi tới sơn trại, bọn họ cũng là người mệnh khổ, nên việc bọn họ chưa thể bỏ được thói quen cũ trong một thời gian ngắn cũng là chuyện dễ hiểu. Ân thẩm, ngươi đừng lo. Lẽ ra ta nên để mắt đến bọn họ, nhưng dạo này ta bận quá, không có thời gian."

Thời gian Hoàng nương tử ở sơn trại không dài cũng không ngắn, nhưng nàng biết chữ, xuất thân từ đại phú gia, nên đương nhiên nàng có chút kinh nghiệm quản gia. Nếu không phải năm đó bị đám thổ phỉ bắt vào ngày thành thân, thì hiện giờ nàng đã là một nương tử quản gia chính thức rồi.

Kỹ năng quản gia này là bản lĩnh quan trọng nhất của nàng, bởi vì sau khi tới sơn trại, Chu Tứ thường nhờ nàng tới xử lý nội vụ. Đám nương tử cùng phu lang mà Ân thẩm nhắc đến đều chỉ mới lên núi chưa lâu, từng là thôn dân.

Có người là quả phụ mất phu quân, vừa mắt với các huynh đệ dưới chân núi. Không câu nệ là thổ phỉ gì đó, bọn họ đều cam tâm tình nguyện chịu tội danh, lên núi. Có người giống như Ân thẩm, chịu ân huệ của các huynh đệ ở trại Hắc Hùng, muốn lên núi báo đáp. Thật ra, bọn họ đều là người lương thiện, trong lúc nhất thời khó sửa được thói quen buôn chuyện đã hình thành trong thôn.

--------o0o--------

Hết chương 34