Chương 31: Lò Nung (2)

Tần Tuy Chi không ngờ, Chu Tứ lại tinh tế như vậy, cảm kích đồng ý. Bốn người bọn họ trở về còn nhanh hơn lúc đến.

Trên đường đi, Chu Tứ vẫn lải nhải không ngừng, Tần Tuy Chi thỉnh thoảng gật đầu đồng ý. Còn Tật Lê cùng Xương Bồ đi theo phía sau, thì chỉ lo giả vờ câm và điếc, như thể bọn họ không tồn tại.

Cho đến khi đến cổng viện, Chu Tứ giải thích một số điều cấm kỵ trong sơn trại. Sau đó nói mình có việc phải làm, rồi nhanh chóng rời đi.

"Vị đại vương này thật sự rất thận trọng, dọc đường đi đã nói với chúng ta rất nhiều điều mà chúng ta không hề chú ý." Tật Lê nhìn bóng lưng rời đi của Chu Tứ, hít một hơi rồi nói.

Tần Tuy Chi khẽ lắc đầu, Chu Tứ lễ phép từ chối tiếp tục cùng y đi dạo quanh sơn trại vào buổi tối. Nếu như y đoán đúng, có lẽ sáng mai sẽ lại gặp Chu Tứ.

Bản đồ địa hình chung của sơn trại, Tần Tuy Chi đã thuộc lòng, nên có ra ngoài hay không cũng không quan trọng.

Tần Tuy Chi dẫn Tật Lê cùng Xương Bồ vào trong viện, thấy Tiền ma ma đang nhìn xung quanh trong tiểu viện.

Tiền ma ma vừa thấy ba người bọn họ, mỉm cười đi tới, trên tay cầm một chiếc chìa khóa đồng cùng một quyển sổ sách.

"Thiếu gia, sáng nay Hoàng nương tử trong sơn trại lại tới đây, mang theo của hồi môn của ngài, còn sắp xếp mấy hạ nhân ở lại trong tiểu viện." Tiền ma ma đưa sổ sách cùng chìa khóa cho Xương Bồ, nói: "Ta còn tưởng của hồi môn đã bị bọn thổ phỉ nuốt mất rồi, không ngờ bọn họ lại sắp xếp cẩn thận như vậy. Thậm chí còn an bài riêng một nhà kho để cất giữ, thật đúng là rất khó đoán."

Dù sao bọn họ cũng đã đánh giá thấp trại Hắc Hùng. Chưa nói đến chuyện khác, cho dù là các vương tôn công tử trong kinh thành kia có cơ hội cướp đoạt của hồi môn của thiếu gia nhà bọn họ, cũng sẽ không chút do dự mà nuốt hết. Dù sao có tới 100 rương bảo vật, ngay cả Hoàng đế gả công chúa hay khanh quân cũng không có hào phòng như vậy.

"Vừa rồi ta ra ngoài, thấy sơn trại tuy nhìn đơn sơ, nhưng riêng cái nhà kho đã có hơn mười mấy cái, e rằng bọn họ không thiếu bạc." Xương Bồ cầm lấy quyển sổ sách, nhưng mà, chuyện vui mừng như vậy lại rơi vào trong tay mình, làm sao y có thể không vui chứ?

"Đúng vậy, ta đã lấy một số thứ cần thiết trong nhà kho ra rồi. Lê ca nhi cùng Bồ ca nhi, hai ngươi xem thử còn cần gì nữa không? Buổi trưa, Hoàng nương tử sẽ lại tới đây, chúng ta có thể hảo hảo nói với chuyện." Tiền ma ma là người phụ trách của Tần Tuy Chi, nhưng những thứ mà y cần gấp, thì Tật Lê cùng Xương Bồ hiểu rõ hơn bà.

"Ừ, để ta cùng Bồ ca nhi đi xem thử."

Tần Tuy Chi không quan tâm đến của hồi môn, dù sao y đang ở trại Hắc Hùng, của hồi môn có nằm trong tay y cũng chỉ là một vật chết. Sáng sớm đi bộ một canh giờ, y có chút mệt mỏi, liền vào phòng ngủ trước.

Phòng ngủ của Chu Tứ quá đơn giản, ngay cả một ít đồ vật cũng không có. Sau khi được Tiền ma ma bài trí, nó mới có chút giống phòng ngủ ở kinh thành. Việc này khiến Tần Tuy Chi cảm thấy hơi mất mát, không biết y còn có cơ hội trở về hay không.

Trước kia ở kinh thành, Tần Tuy Chi thích ngồi ở cửa sổ ngắm nhìn cảnh sắc bên ngoài. Tiền ma ma cũng biết thói quen của Tần Tuy Chi, nên đã sớm sắp xếp một chiếc ghế bên cửa sổ, rồi bảo Tần Tuy Chi ngồi xuống. Bên ngoài cửa sổ của Chu Tứ có một giàn nho, trên đó có rất nhiều nho xanh, nhưng nho vẫn còn nhỏ, qua thêm mấy ngày nữa là có thể ăn được.

Xây tường cao, tích trữ lương thực, chậm rãi xưng vương.

Tần Tuy Chi nhắm mắt lại, Chu Tứ càng chủ động tiết lộ nhiều thông tin, y càng khó rời khỏi nơi này.

"A, chiếc gương đồng trong hộp trang điểm mất rồi." Tật Lê đột nhiên kêu lên.

"Chiếc gương đồng? Làm sao có thể mất được? Hôm qua trên đường đi, ta còn lấy ra cho thiếu gia dùng." Xương Bồ nghe vậy, chạy tới. Hiện nay, gương đồng rất có giá trị, là vật phẩm tiêu hao. Sau khi dùng một thời gian, phải tìm thợ làm gương đồng đánh bóng. Để dùng lâu hơn, thường thì cất vào hộp đựng trang điểm, khi cần dùng mới lấy ra.

Xương Bồ giúp Tật Lên tìm hộp trang điểm, chiếc gương đồng mà Tần Tuy Chi dùng không nhỏ. Nếu không tìm thấy, thì chắc chắn đã bị lấy mất rồi.

--------o0o--------

Hết chương 31