"Trịnh đội trưởng, ngươi đừng nhìn nữa. Cho dù ngươi có nhìn đến gãy cổ, thì lúc này đại đương gia cũng không về đâu. Ngươi không nghe mấy huynh đệ nói là ngài ấy đang bồi phu lang sao, nào còn nghĩ đến huynh đệ chúng ta." Từ Đại Đầu vừa cắn hạt dưa, vừa thiên nhai nhìn thân ảnh đội trưởng nhà mình, vừa tự nói chuyện.
Hôm nay bọn họ đáng lẽ phải tiếp tục đợi ở quán trà, nhưng sau những gì xảy ra ngày hôm qua, đi cũng vô ích. Vì vậy huynh đệ bọn họ quyết định ở lại trại Hắc Hùng, đảm nhiệm nhiệm vụ coi chừng đội hộ tống của hồi môn của Tần Tuy Chi, để có chút thời gian rảnh rỗi.
"Chúng ta không thể cứ lãng phí thời gian như thế này được. Ta sẽ đi hỏi Tần Tương xem nên làm gì." Trịnh Thiết vỗ trán, cướp người về còn nhiều chuyện phải xử lý, hắn đã đắc tội với Chu Tứ. Lúc này, Trịnh Thiết không dám đi qua làm Chu Tứ không vui.
Mọi chuyện đều dễ giải quyết, của hồi môn bị đánh cướp hôm qua, hiện đang được cất giữ trong nhà kho. Sau khi Hoàng nương tử bọn họ kiểm tra và lập sổ, sáng mai sẽ gửi chìa khóa nhà kho cùng sổ sách đến phòng của Tần Tuy Chi.
Còn người của Thành Vương, chỉ cần nhốt vào địa lao. Một ngày cho hai bữa cơm, cũng không phải chuyện gì to tát. Sau đó sẽ tìm thời gian đưa bọn họ đi vào núi sâu, mã phu cùng gã sai vặt đều là hạ nhân của Tần Tuy Chi, bọn họ vốn là cùng Tần Tuy Chi đến Dung Châu sinh sống. Hiện tại đã cùng Tần Tuy Chi vào sơn trại, rất dễ dàng sắp xếp bọn họ. Sau đó, tìm vài người lanh lợi để tiếp tục hầu hạ Tần Tuy Chi, số còn lại thì phân tán, đưa đến các nơi khác nhau trong sơn trại.
Sau khi đám người này ở trên núi ngốc một thời gian, biết được cuộc sống ở trên núi tốt đẹp, sẽ không nghĩ tới việc rời đi. Đương nhiên, khế ước bán thân vẫn nằm trong tay Tần Tuy Chi, nên bọn họ muốn chạy cũng không được.
Điều duy nhất khiến bọn họ phiền lòng nhất chính là dưới trướng Tần Tuy Chi có tới 20 hộ vệ. Hôm qua Chu Tứ bảo bọn họ trông chừng, nhưng Trịnh Thiết không thể cứ ngồi đó trông chừng, mà 20 hộ vệ này đều rất có năng lực. Nhất là tên cầm đầu kia, mặc dù thân thủ không bằng Trịnh Thiết, nhưng toàn bộ sơn trại cũng chỉ có mấy người có thể đánh bại hắn, có thể thấy hắn rất lợi hại. Nếu như người như vậy nắm chắc thời cơ, hắn có thể dễ dàng chạy trốn khỏi trại Hắc Hùng.
Thật là khó giải quyết, con mẹ nó, khó giải quyết quá đi. Chu Tứ không ra mặt, nhất định không phải là đã quên, mà là cố ý làm hắn khó xử. Trịnh Thiết biết, hành động hôm qua của hắn đã chọc giận Chu Tứ, ngày tháng sau này của mình sẽ không dễ dàng, nhưng không ngờ ngay ngày hôm sau lại phải chịu báo ứng. Quả nhiên, hắn không nên đưa ra chủ ý như vậy.
Biện pháp duy nhất bây giờ là đi vào trong sơn trại hỏi một người thông minh khác. Mặc dù, ngày thường bọn họ không hợp nhau, nhưng Trịnh Thiết vẫn mặt dày, không ngại tới thăm hắn.
Lúc này, một người thông minh khác • Tần Tương đang tạm gác lại cuộc sống bận rộn, ngồi trên ghế bành trong viện uống trà cùng ngắm cảnh, tận hưởng niềm vui hiếm có.
Những ngày như vậy, mỗi tháng chỉ có một lần, thật sự rất đáng giận. Nhưng nghĩ tới số bạc lãi hàng tháng mà Chu Tứ cho hắn, có tức giận cũng phải nhịn xuống. Tần Tương không còn cách nào khác, vì Chu Tứ cho hắn quá nhiều.
Đột nhiên, cổng viện khép hờ bị người đẩy ra, Tần Tương không cần mở mắt cũng biết là tên mãng hán nào đã tới cổng, khóe môi hơi nhếch lên, liếc mắt nhìn người vừa đến. Quả nhiên, Tần Tương thấy Trịnh Thiết thở hồng hộc đi tới, chỉ 2-3 bước đã tới trước mặt hắn.
"Nha, đây không phải là Trịnh đội trưởng sao, sao ngươi lại nhàn rỗi tới đây uống trà lạnh thế?"
Tần Tương không vui khi thấy người quen cũ đến thăm mình, việc này giống như văn nhân cùng võ phu dưới thời Hoàng đế luôn bất hòa với nhau. Có lẽ là do khí chất không hợp nhau, bản tính không khoan nhượng với nhau.
Trịnh Thiết vừa vào cổng đã bị móc họng, nhưng không đau không ngứa chút nào. Thân là văn nhân, chỉ giỏi nói chuyện, thân thể không đủ sức chịu đựng ba quyền của hắn. Hơn nữa, hắn có việc cầu người, nên phải tỏ thái độ khiêm nhường.
"Tần tiên sinh, đại đương gia đang bồi phu lang, nên không có thời gian xử lý việc trong sơn trại. Vừa vặn lúc này ta có việc quan trọng phải làm, ngươi biết ta không thể xử lý mọi việc một cách đúng mực. Hôm qua, ta vừa mới chọc đại đương gia không vui. Hiện tại ta không dám tự mình làm chủ, chỉ có thể hỏi ý kiến của Tần tiên sinh thôi?"
Vô sự hiến ân cần phi gian tức đạo (Nếu có người vô cớ tỏ ra ân cần, không phải gian trá, thì cũng là trộm cắp), Trịnh Thiết khi nào lại khách khí gọi hắn là Tần tiên sinh?
--------o0o--------
Hết chương 28