Chương 27: Đồng Du (3)

Tuy nhiên, Chu Tứ lại lớn gan, làm gạch đỏ và kêu gọi mọi người xây nhà ở.

Tuy nhiên, những người sống trong trại Hắc Hùng ban đầu đều là người nhà nông, không quen sống trong tiểu viện tinh xảo do Chu Tứ xây dựng. Thay vào đó, bọn họ đổi sang dạng nhà cũ dưới chân núi, thậm chí bọn họ còn có thể trồng một số loại rau củ trong viện, để tiết kiệm thời gian và tiện lợi.

"Thật vậy sao?" Tần Tuy Chi thầm nghĩ, chắc hẳn Chu Tứ đối xử rất tốt với thuộc hạ của mình. So với nhiều người chỉ ngồi yên không làm gì ở Đại Yến hiện giờ, trong sào huyệt phản tặc có một người tài ba, quan tâm đến bá tánh, không biết là phúc hay họa.

Đi thêm vài bước nữa, bọn họ gặp đội tuần tra được bố trí trong trại Hắc Hùng. Vài người làm bộ mắt nhìn thẳng, đợi cho đến khi Chu Tứ đi qua, lập tức tranh nhau quay đầu lại nhìn.

"Xem ra đại đương gia đã rơi vào bể ôn nhu rồi, trước giờ ngài ấy chưa từng có hứng thú đi dạo quanh chỗ tồi tàn của chúng ta như vậy."

"Đúng vậy, đừng nói là đại đương gia, cho dù ái nhân của ta gả tới đây, ta cũng sẽ không dẫn ái nhân đi dạo ở đây. Nếu thật sự muốn dẫn người đi dạo, tốt nhất là lêи đỉиɦ núi."

Những ngôi nhà ở đây được xây dựng từ sớm, sau này có rất nhiều thứ tốt xuất hiện. Nhưng đám nương tử cùng phu lang đều nói phá bỏ nhà cũ thì quá lãng phí, nên chỉ còn cách phải đợi cho đến khi ngôi nhà bị hỏng. Do đó, những ngôi nhà ở đây có phần tồi tàn hơn so với những nơi khác, làm sao có thể lọt vào mắt xanh của một người như Tần công tử.

"Đừng nói mấy lời vô dụng này. Một nửa hán tử trên núi của chúng ta đều là độc thân, tìm đâu ra ái nhân chứ."

Không có gì ngạc nhiên khi nói như vậy, thật ra ở Nam Cảnh, đặc biệt là càng về phía Nam, cô nương cùng ca nhi càng ít. Cộng với thiên tai, nhiều nhà thậm chí không thể nuôi nổi hán tử, chứ đừng nói đến nuôi cô nương cùng ca nhi. Bất quá, đây vẫn là Kỳ Châu, nếu đổi lại là Dung Châu, tình hình còn nghiêm trọng hơn. Chính là những nhân gia quyền quý, thì sống rất sung túc, nhưng bọn họ không biết rằng, bá tánh lại chua sót đến thế nào.

"Không có, chẳng lẽ cũng không cho phép nghĩ về nó sao."

"Được rồi, đừng nằm mộng giữa ban ngày nữa, tiếp tục tuần tra đi. Nếu để tiểu đội trưởng nhìn thấy, sẽ cắt giảm một nửa bữa trưa của chúng ta."

Không thấy đại đương gia bị chê cười, nhưng chính bản thân lại bị chê cười.

"Đúng vậy. Bất quá đại đương gia đang đi về phía học đường, chúng ta nên gọi các huynh đệ sắp tiếp quản công việc tuần tra tới đây. Đại đương gia mới cưới phu lang, đừng làm phiền tâm trạng của ngài ấy."

"Đúng đó, chúng ta đi thôi, đừng chậm trễ."

......

Như bọn họ nói, Chu Tứ cùng Tần Tuy Chi đi tới học đường, trên đường còn đi ngang qua y quán. Hôm qua có mấy tên mã phu bị chém bị thương, đã được đưa tới đây. Vì tới đây rồi, để trấn an Tần Tuy Chi, nên Chu Tứ bảo Tần Tuy Chi vào thăm bọn họ.

"Đại đương gia, Tần công tử." Người đang bận rộn trong y quán là một ca nhi, năm nay chỉ mới 15 tuổi, còn quá trẻ để trở thành một đại phu. Bất quá, tuy tuổi còn nhỏ, nhưng y đã học y từ khi biết chữ, so với mấy đại phu mới ra nghề mở y quán, thì y lợi hại hơn rất nhiều. Đặc biệt là vì phụ thân của y cũng là một đại phu cực kỳ lợi hại.

"Bọn họ thế nào rồi?" Khi đến y quán, Chu Tứ biết Tần Tuy Chi muốn biết cái gì nhất, nên lên tiếng trước.

"Tất cả đều là vết thương ngoài da, mấy vết thương sâu hơn đã được khâu lai. Chỉ cần hai ngày tới không bị sốt, thì sẽ không có vấn đề gì." Tôn ca nhi nói rõ tình hình của mấy mã phu, bị thương ngoài da là vết thương thường gặp trên núi, bất kỳ trợ thủ hay học đồ nào cũng có thể xử lý.

Chu Tứ gật đầu, nói với Tần Tuy Chi: "Đừng lo lắng."

"Đa tạ." Tần Tuy Chi thành tâm cúi đầu.

Thật lòng mà nói, dù thế nào đi nữa, mấy người này đều là bởi vì đi theo y tới Nam Cảnh, nên mới phải chịu tội như vậy. Nếu bọn họ vì chuyện này, mà mất mạng, thì thật là đáng thương. Chu Tứ thật sự đã an bài người tới cứu bọn họ, y thân là chủ tử, dù có thế nào cũng phải nói lời đa tạ. Nhưng vào lúc này, Tần Tuy Chi chỉ có một mình, ngoài một lời nói, một cái cúi đầu, không thể đưa ra bất cứ thứ gì khác.

"Có thể nhận được một tiếng đa tạ từ Tần công tử, thật khiến ta thụ sủng nhược kinh." Chu Tứ nhận lấy thi lễ này, tâm trạng rất vui vẻ: "Đi thôi, chúng ta đi xem nơi khác."

--------o0o--------

Hết chương 27