Chương 26: Đồng Du (2)

"Ừ." Tần Tuy Chi rũ mắt gật đầu.

Thật ra, tối qua Tần Tuy Chi đã không ngủ, đột nhiên gặp phải tình huống nguy hiểm như vậy, làm sao có thể yên tâm mà ngủ được.

Nhìn người lạnh lùng trước mặt, rõ ràng rất bình thường, nhưng thật ra lại rất xuất chúng. Ngày nay, những người chỉ mới 12-13 tuổi, đã được khen là quốc sắc thiên hương. Vị công tử Tần Tuy Chi trước mặt mới gần 17 tuổi, tính theo độ tuổi này, y đang trong thời điểm xuân sắc nhất. Làm sao mọi người có thể không bị y thu hút? Tất cả đều phụ thuộc vào khả năng tự chủ của mỗi người.

"Hiện tại các huynh đệ trong trại, ngươi đều đã gặp rồi. Nếu ngươi thấy chán, thì có thể đi dạo quanh thôn. Tốt nhất là nên có người quen đi cùng, để tránh bị lạc đường." Chu Tứ muốn Tần Tuy Chi làm linh vật, nhưng không thể cấm túc Tần Tuy Chi. Dù sao, nếu trong trại có chuyện gì đáng xấu hổ, thì cũng chỉ là chuyện nhỏ nhặt, chuyện quan trọng nhất đều không có ở đây.

"Trại Hắc Hùng rất lớn sao?"

Mặc dù tối qua có khoảng 300 người tới ăn hỉ yến, nhưng một trại có sức chứa 300 người chắc hẳn sẽ không khiến người ta lạc đường, chỉ sợ trong trại có hơn 300 người.

"Không lớn bằng huyện thành, nhưng lại lớn hơn thị trấn."

Tất nhiên, nếu tính cả vùng lãnh thổ hai đầu bờ ruộng giữa núi non trùng điệp, thì huyện Kiều Đầu không thể sánh với trại Hắc Hùng.

"Ta biết rồi." Tần Tuy Chi đứng dậy, đi về phía Chu Tứ, tuy giọng điệu không dịu dàng, nhưng cũng bớt lạnh lùng hơn: "Ta muốn Chu đại đương gia đi dạo cùng ta."

Hả?

Trong mắt Chu Tứ hiện lên một tia nghi hoặc, đây là ý gì? Tối qua Tần Tuy Chi tránh hắn còn không kịp, nhưng sáng nay lại chủ động đến thế. Có phải Tần Tuy Chi đang dùng mỹ nhân kế để lừa hắn tiết lộ chân tướng, hay y sợ khi ra ngoài sẽ gặp rắc rối với người khác?

"Không được sao?" Tần Tuy Chi lại hỏi lần nữa, khiến Chu Tứ bỏ lỡ cơ hội cự tuyệt. Hơn nữa, các trướng mục của tháng trước đã được sắp xếp xong, nên Chu Tứ nhàn tới mức không có việc gì để làm, đi dạo một chút cũng được.

"Nếu Tần công tử đã mở lời, ta đương nhiên không thể từ chối."

Khi nói chuyện xong, Chu Tứ cùng Tần Tuy Chi bước ra khỏi cửa, theo sau là Tật Lê cùng Xương Bồ. Vừa rồi thấy bọn họ nói chuyện, Tật Lê cùng Xương Bồ không lên tiếng, sợ làm nhiễu loạn tính toán của Tần Tuy Chi. Hiện tại, Tần Tuy Chi lại muốn cùng Chu Tứ đi dạo, bọn họ đương nhiên không thể để Chu Tứ cùng Tần Tuy Chi ở một mình. Dù sao thì Tiền ma ma còn đang ở trong nhà, nên nếu Hoàng nương tử có chuyện gì muốn nói với bọn họ, thì có thể tìm đến Tiền ma ma.

Bầu trời trong xanh, Tần Tuy Chi có thể nhìn thấy rõ ràng tiểu viện mà mình ở. Nó giống như nội viện thường thấy của mấy đại phú gia, trong viện cũng trồng hoa cùng cây cỏ. Nếu không phải nơi này là sào huyệt của thổ phỉ, thì nói đây là tiểu viện của đại phú gia dưới chân núi, cũng không sai.

Lúc Tần Tuy Chi cùng Chu Tứ đi được một đoạn xa, rời khỏi tiểu viện mà Chu Tứ đang ở. Nhìn thấy một cảnh sắc khác, khiến Tần Tuy Chu không khỏi kinh ngạc.

Dựa theo những gì Tần Tuy Chi thấy, trại Hắc Hùng này không thiếu lương thực cùng nhân công dồi dào. Mặc dù tiểu viện của bọn họ không được bài trí đẹp mắt như tiểu viện của y, nhưng nó vẫn có thể sánh ngang với tiểu viện của một địa chủ bình thường. Tiểu viện mà Chu Tứ ở, cũng như vậy. Tần Tuy Chi không ngờ, vừa bước ra khỏi cửa, chỉ cách vài bước chân, mọi thứ dường như đã khác hẳn.

Có lẽ khu vực bên ngoài cũng có nhà ở, nhưng nó khác với tiểu viện bên trong. Những ngôi nhà bên ngoài giống nhà của một hộ nông gia ở thôn trang hơn. Mặc dù trông không đến nỗi tồi tàn, nhưng lại có vẻ hơi lạc lõng, khá kỳ quái.

"Ngươi cảm thấy kỳ quái đúng không?" Chu Tứ đương nhiên thấy được sự kinh ngạc của Tần Tuy Chi, nên cẩn thận giải thích.

Những ngôi nhà ở trại Hắc Hùng không tồi tàn, nhưng cũng không đẹp bằng đình đài lầu các của mấy đại phú gia. Những ngôi nhà được xây dựng đều chú trọng đến tính thực tế, không có bất cứ thứ gì chỉ trông đẹp, mà không hữu ích.

Tỷ như những ngôi nhà này, những năm đầu, những ngôi nhà ở trại Hắc Hùng đều được dựng bằng những tấm ván gỗ, để tránh mưa. Sau này, chúng được thay thế bằng rào tre, gạch mộc, mọi người bắt đầu cuộc sống như thôn dân dưới chân núi. Sau đó, Chu Tứ dành hết tâm huyết của mình, cho người làm gạch đỏ, xây dựng những ngôi nhà như hiện giờ.

Gạch đỏ không bền bằng gạch xanh, thường được sử dụng xây dựng lăng mộ. Hầu hết dân chúng bình thường không có đủ bạc để xây nhà gạch ngói xanh, cũng sẽ không mua gạch đỏ để xây nhà.

--------o0o--------

Hết chương 26