Đã gần qua giờ Mẹo.
Lúc này là mùa hè, hừng đông sớm. Mặc dù tối qua các huynh đệ đã có một bữa hỉ yến náo nhiệt, nhưng bọn họ vẫn không trì hoãn việc huấn luyện ngày thứ hai. Chu Tứ ngủ hai canh giờ, cũng dậy sớm, thay y phục, để bắt đầu huấn luyện.
Đầu tiên, Chu Tứ cùng các huynh đệ chạy bộ buổi sáng quanh trại. Chỉ có một con đường núi duy nhất dẫn đến trại, nhưng lại có nhiều hơn một con đường núi bằng phẳng giữa các ngọn núi. Phía bên này của trại thường là nơi mọi người sinh sống, ngoài ra còn có một số nơi ẩn giấu, là nơi mọi người an cư lạc nghiệp, thường không được người ngoài biết đến.
Sau khi huấn luyện được nửa canh giờ, bọn họ trở về trại. Các nương tử cùng phu lang đã chuẩn bị xong bữa sáng, bọn họ chỉ cần vào nhà bếp để lấy thôi.
Bữa sáng chính là cháo loãng cùng màn thầu, kèm theo một đĩa đồ ăn kèm thơm ngon cùng một quả trứng luộc. Ngoại trừ trứng luộc ra, mấy món khác có thể ăn nhiều hơn.
Một hán tử đang trong tuổi ăn tuổi lớn như Chu Tứ, ăn ít nhất 3-5 cái màn thầu cùng hai chén cháo. Hơn nữa, màn thầu phải to, nếu không sẽ phải ăn nhiều hơn.
Sáng sớm, nước nóng từ nhà bếp đã được đưa tới phòng ngủ của Chu Tứ. Tật Lê cùng Xương Bồ lấy nước nóng cùng y phục do Hoàng nương tử mang tới, mang vào, thay y phục cho Tần Tuy Chi.
Tần Tuy Chi nhổ trà súc miệng ra, rồi ngậm dược cao vào. Trước kia, thứ này chỉ có những đại phú gia mới dùng, nhưng bây giờ người trong trại Hắc Hùng có thể lấy ra, Tần Tuy Chi cũng càng hiểu được sự giàu có của trại Hắc Hùng.
Sau khi rửa mặt xong, Tần Tuy Chi cởi hỉ phục đã mặc từ đêm hôm qua ra, thay y phục của trại Hắc Hùng vào. Kiểu dáng mới mẻ, màu sắc tươi sáng, không thua kém gì y phục mới mà Tần phủ may mỗi mùa.
Huống chi, chất liệu của y phục này, Tần Tuy Chi chưa từng thấy qua. Nó không phải là loại gấm lụa thường được các đại phu gia hay mặc, cũng không phải là loại vải bố mà người bình thường mặc. Kết cấu tương đối mềm mại, nhưng chịu mài mòn hơn gấm lụa. Nhìn thấy mọi người trong trại Hắc Hùng đều mua y phục như vậy, nguyên liệu thô chắc hẳn không khó kiếm. Tuy nhiên, Tần Tuy Chi chưa từng nhìn thấy nó ở kinh thành, vậy nên đây hẳn phải là thứ gì đó độc đáo chỉ có ở trại Hắc Hùng.
Sau khi thu thập xong, Hoàng nương tử bưng đồ ăn sáng tới, cũng là cháo loãng cùng màn thầu. Tuy nhiên, mấy món ăn kèm được bưng tới đều thanh đạm cùng hợp khẩu vị. Tất nhiên, không thể so sánh với Tần phủ, nhưng bây giờ y đang sống dưới mái nhà của người khác, nên không có lý do gì để phàn nàn.
Ăn sáng xong, Tần Tuy Chi định tìm cớ đi dạo quanh trại Hắc Hùng. Hiện giờ y chính là phu lang của thủ lĩnh thổ phỉ, cho dù chưa thực hiện tam thư lục lễ, cũng không ai dám mạo phạm với y. Dù vậy, Tần Tuy Chi tự nhiên phải tận dụng tốt thân phận này.
Đúng lúc Tần Tuy Chi đang suy nghĩ, thì Chu Tứ vừa ăn xong bữa sáng bước vào phòng ngủ, trên người hắn mặc một thân y phục kính trang. Với vẻ ngoài tuấn tú của Chu Tứ, nếu ở kinh thành, sẽ có rất nhiều cô nương, ca nhi ném túi tiền cho hắn. Nhưng Chu Tứ lại là một tên thổ phỉ, nếu bằng hữu ở kinh thành của y biết chuyện này, có lẽ bọn họ sẽ nói thật đáng tiếc.
"Chu đại đương gia." Tần Tuy Chi chào hỏi, dựa theo thân phận hiện tại của bọn họ, Tần Tuy Chi nên gọi Chu Tứ một tiếng phu quân. Bất quá, do cuộc trò chuyện tối qua giữa bọn họ, rất là gây gắt. Ngay cả khi Chu Tứ khinh bạc y, bọn họ đã là phu phu, thì hai chữ "Phu quân" kia cũng không thể nào thốt ra được.
Ánh mắt Chu Tứ dừng trên người Tần Tuy Chi, thành thật mà nói, Chu Tứ đã nhìn thấy rất nhiều mỹ nhân. Chưa nói đến đời này, ở đời trước, sau khi thông tin được phát triển, có loại mỹ nhân cao thấp béo gầy nào, mà Chu Tứ chưa từng thấy? Trong đó, có một số người khiến Chu Tứ phải tán thưởng, nhưng không ai giống như Tần Tuy Chi, hết lần này đến lần khác.
Cũng may, Chu Tứ không phải là lãng tử phong lưu, muốn đem người nhìn tới đỏ mặt. Chu Tứ quay đầu lại, nói chuyện với Tần Tuy Chi như thường lệ.
"Tối qua ngươi nghỉ ngơi tốt chứ?"
Tốt nhất là nên tốt, nếu không thì sẽ rất oan uổng, khi hắn ngủ trong thư phòng suốt hai canh giờ. Đợi lát nữa, hắn sẽ nhờ Hoàng nương tử dọn dẹp một căn phòng khác, để hắn ở. Còn phòng ngủ này, sẽ để quý công tử như cây liễu trước mặt ở.
--------o0o--------
Hết chương 25