Chương 23: Thẩm Vấn Đêm (2)

Thái độ cầu xin tha của gã quản sự rất thành khẩn, nhưng lời nói lại quá quen thuộc. Kể từ khi Chu Tứ trở thành thủ lĩnh của bọn thổ phỉ, những người bị hắn bắt giữ đều dùng lý do thoái thác này, khiến tai Chu Tứ nghe xong gân như chai sạn.

"Đừng vội cầu xin tha, ta còn chưa nói sẽ chặt đầu ngươi, Thành Vương định ra mưu kế này từ khi nào?" Bởi vì Chu Tứ cảm thấy có gì đó không đúng, hắn không phải là loại người dễ dàng bỏ qua. Hiện tại Chu Tứ đang đi trên dây, nếu lỡ một bước, kết cục không khá hơn là chết không có chỗ chôn. Khó khăn lắm hắn mới sống sót đến ngày hôm nay, chẳng có lý do gì mà thuyền lại bị lật úp trong rãnh nước.

"Trước khi tiểu nhân xuất phát đã định ra rồi, Thành Vương điện hạ đặc biệt dặn dò tiểu nhân dọc đường đi, tìm xem trên đường có sơn trại nào mạnh nhất. Sau đó dụ xe ngựa của chính phi, không đúng, là xe ngựa của Tần công tử đến phụ cận gần đó, binh lính do Thành Vương điện hạ phái tới sẽ đánh cướp, chỉ có như vậy mới có thể không có sơ hở."

Gã quản sự lắp bắp nói xong, trong lòng chỉ cảm thấy hoảng loạn. Nếu sớm biết trước việc này phải trả giá bằng mạng sống, hắn tội gì phải bận tâm, cầu gia gia cáo nãi nãi đưa bạc.

"Thật kỳ lạ, ở Nam Cảnh có vô số sơn trại, nhưng lại chọn một sơn trại lợi hại nhất." Chu Tứ nghe được lời này, thì lộ ra vẻ buồn cười. Đội ngũ đón dâu không ít, nhưng cũng chỉ có không đến trăm người. Đừng nói đến trại Hắc Hùng bọn họ, dọc đường đi còn có mấy sơn trại có thể ăn, lời này thật sự rất thú vị.

Gã quản sự không biết nguyên do, nên cúi đầu im lặng, toàn thân run rẩy, chỉ chờ thủ lĩnh của bọn thổ phỉ quyết đinh sống chết của mình.

"Đội hộ tống của Tần công tử hẳn là phải nhiều hơn những người này." Chu Tứ khẳng định nói, đội hộ tống chỉ có 20 người đã là kỳ quái rồi. Tần thượng thư không thể không biết được Nam Cảnh loạn lạc như thế nào, ông chỉ phái 20 người hộ tống khoảng 100 của hồi môn cùng ca nhi nhà mình, hành động này không đủ hành tráng bằng một số thương nhân giàu có. Vậy thì chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó trên đường đi, nên chỉ còn lại những người này.

"Đúng vậy." Gã quản sự không nghĩ tới, cả việc này mà thủ lĩnh của bọn thổ phỉ cũng nhìn ra, nên căng da đầu nói: "Ban đầu đội hộ tống cùng đội ngũ đón dâu gồm có 150 người, nhưng sau khi rời khi khỏi kinh thành, càng đi về phía Nam, trong đội hộ tống có rất nhiều người ngã bệnh ở trạm dịch, nên chỉ còn lại không đến trăm người."

"Ngã bệnh là do không thích nghi khí hậu? Hay là có người hạ thuốc, nên mới ngã bệnh?"

Câu hỏi ý tứ này, khiến đôi mắt của mấy hán tử đang lắng nghe thẩm vấn trừng lớn, hảo gia hỏa, lòng dạ thật hiểm độc.

Gã quản sự lau mồ hôi trên trán, đáp: "Có hạ chút thuốc xổ."

Trong số 50 người trong đội hộ tống, có một nửa bị trúng chiêu, dựa theo phân phó của Thành Vương, nửa còn lại không nên giữ lại. Nhưng không biết có phải người trong đội hộ của Tần phủ nghi ngờ hay không. Từ đó, bọn họ tự chuẩn bị bữa ăn cho mình, không ăn uống cùng người trong Vương phủ. Cũng may, có mấy người chịu không nổi khí hậu, nếu không thì đội hộ tống của Tần phủ đã sớm không thân thiện với bọn họ.

Sắc mặt Chu Tứ âm trầm, giống như lão hổ nhìn mèo bệnh.

Nếu không phải có chuyện này, chỉ sợ chờ lão hổ tới trước mặt ăn thịt người, mới biết được có một địch nhân đang như hổ rình mồi nhìn chằm chằm vào mình.

Lại qua hai phần tư canh giờ, Từ Tiểu Lục cũng đã thẩm vấn xong những người còn lại. Không phải vì hắn nhanh, mà là vì những người trong Vương phủ quá vô dụng. Về phần binh lính của Vương phủ, bọn họ thoạt nhìn đều cao lớn cường tráng, nhưng thực ra lại không chịu nổi áp lực. Ngay cả roi cũng không cần dùng đến, đã bị đánh bại, giống như phun hạt hồ lô, mọi thứ đều phun hết ra ngoài.

Sau khi bọn họ đi ra khỏi địa ra, Chu Tứ nghe Từ Tiểu Lục nói chuyện.

"Đại đương gia, ta đã kiểm tra lời khai của bọn họ, không có nhiều sai lệch, hẳn không phải là nói dối." Quan sát một người, nghe lời nói, đọc biểu cảm là kỹ năng cơ bản trong việc thẩm vấn của bọn họ. Từ Tiểu Lục cũng đã rèn luyện được mấy năm, mắt nhìn người cũng khá tốt. Nếu không phải là người tâm cơ thâm trầm, có lẽ khó có thể lừa gạt được hắn.

--------o0o--------

Hết chương 23