Chương 22: Thẩm Vấn Đêm (1)

"Đại đương gia, ta mang người tới đây." Từ Tiểu Lục dẫn theo một hán tử trông giống như quản sự của Vương phủ tới, địa lao thẩm vấn đã được dọn dẹp sạch sẽ. Nhưng dù sao thì nó cũng ở dưới l*иg đất, nên trong không khí có mùi ẩm mốc, không dễ chịu chút nào.

Có khá nhiều người bị giam trong địa lao, ngoại trừ những tên giả vờ làm thổ phỉ không lên tiếng. Còn những hạ nhân trong Vương phủ đều khóc, khiến các huynh đệ canh gác mất kiên nhẫn. Nhưng bọn họ cũng không hề đe dọa, chỉ nhét hai cục bông vào tai, để được thanh tịnh.

Còn gã quản sự được đưa tới, thì trên mặt đầy nước mắt cùng nước mũi, tự biến mình thành trò cười của thiên hạ. Không hề có chút giống người xuất thân từ Vương phủ, có lẽ gã quản sự đã bị dọa đến mất lý trí khi ở dưới chân núi. Hiện tại nhìn thấy thủ lĩnh của bọn thổ phỉ trong lời đồn, gã quản sự quỳ xuống, không ngừng dập đầu xin tha mạng.

"Đại khái thì đại đương gia của chúng ta có chuyện muốn hỏi ngươi." Từ Tiểu Lục đá vào lưng gã quản sự, dù sao thì hắn cũng là quản sự của Vương phủ, sao lại có bộ dạng hèn nhát như vậy.

Gã quản sự vốn đang quỳ, bị Từ Tiểu Lục đá một cước, ngã về phía trước. Hiện tại nghe nói tên thủ lĩnh kia có chuyện muốn hỏi, vội vàng bò dậy: "Nếu đại vương có chuyện muốn hỏi thì cứ hỏi đi, tiểu nhân sẽ nói cho ngài biết hết thảy những gì tiểu nhân biết."

Xem ra không cần dùng thủ đoạn gì, gã quản sự cũng sẽ nói thật.

Chu Tứ có chút buồn chán, nâng cằm lên, bảo Từ Tiểu Lục thẩm vấn những người khác, hắn muốn nghe xem Thành Vương đang làm gì.

"Xem ra ngươi biết thanh danh của trại Hắc Hùng chúng ta."

Tuy nhiên, đúng là như vậy, muốn biết đến thanh danh của trại Hắc Hùng ở Kỳ Châu thật sự không khó.

"Đương nhiên là có nghe nói qua, hai tháng trước tiểu nhân có đặt chân tới huyện Kiều Đầu. Bá tánh trong huyện thường nhắc tới trại Hắc Hùng, đều nói đây là sơn trại lợi hại nhất ở Nam Cảnh. Không có thổ phỉ nào có thể sánh được, ngay cả quan phủ cũng phải nhúng nhường ba phần." Bản lĩnh nịnh nọt của gã quản sự đã được rèn luyện từ khi còn nhỏ, nên hắn chỉ cần nói ra, mà không cần suy nghĩ.

"Thật sao? Nếu ngươi đã biết thanh danh của trại Hắc Hùng, sao còn dám tính kế ở địa bàn của ta?"

Nếu không phải đầu óc của gã quản sự có vấn đề, thì là Thành Vương tự cao tự đại, cho rằng mình là người có quyền lực.

Có lẽ làm người cao cao tại thượng quá lâu, nên thật sự xa lánh khói lửa phàm tục.

"Chuyện này..." Gã quản sự cũng biết đây là việc làm kỳ quái, nhưng đều là mệnh lệnh của chủ tử, sao có thể nói không phải như vậy.

"Không cần giải thích, tại sao Thành Vương lại muốn các ngươi diễn cảnh này ở đây?" Chu Tứ không muốn cùng gã quản sự nói nhảm.

Hán tử đứng sau gã quản sự thấy hắn ấp úng, nên vỗ nhẹ vào gáy hắn, thúc giục: "Đang hỏi ngươi đó."

Gã quản sự nhịn không được sợ hãi, cũng không phải là bí mật gì, vội vàng nói: "Là vì trắc phi của Thành Vương điện hạ nghe nói Hoàng thượng tứ hôn, sợ Tần công tử trong kinh thành gả tới sẽ đặt ra quy củ, nên đã làm ầm ĩ một trận. Để dỗ dành trắc phi, Thành Vương điện hạ sai người đến cướp đội ngũ đón dâu, sau đó, lại..."

"Lại đổ lỗi lên trên đầu trại Hắc Hùng." Đây cũng gần như là điều Chu Tứ đoán, dù sao thì, Thành Vương vẫn luôn có thanh danh như thế. Tuy nhiên, chỉ vì một trắc phi, mà phải đối đầu với thế lực lớn nhất trong triều đình. Thành Vương là một hoàng tử được hoàng gia nuôi dưỡng, cho dù hắn là phế vật, cũng không lý nào trong số thủ hạ dưới trướng lại không có người nào sáng suốt.

Chu Tứ theo bản năng nhíu mày, gã quản sự thấy thế, nghĩ rằng Chu Tứ không hài lòng với hành vi của Thành Vương. Hiện tại chủ tử ở Dung Châu xa xôi, một quản sự như hắn, nếu như khiến thủ lĩnh của bọn thổ phỉ không vui, chỉ sợ là sẽ mất mạng, nên gã quản sự không chút do dự, mà quỳ xuống cầu xin tha.

"Đại vương tha mạng, đây đều là chủ ý của Thành Vương điện hạ, chúng ta chỉ là tuân theo mệnh lệnh của ngài ấy mà làm việc. Nếu không nghe lời, chúng ta sẽ mất đầu. Cầu xin đại vương tha mạng cho tiểu nhân, trong nhà tiểu nhân có một lão mẫu 50 tuổi cùng một hài tử 3 tuổi. Nếu tiểu nhân chết, e rằng cả nhà cũng sẽ chết."

--------o0o--------

Hết chương 22