"Ta nói nhớ thương khi nào, mỹ nhân đối với ta mà nói chẳng qua là một bộ xương khô màu hồng. Nhất là một mỹ nhân như thế này, ta không có phúc phận được thưởng thức." Không đề cập tới chuyện tên Trịnh Thiết kia cướp tân nhân cho Chu Tứ, nếu hắn cướp, có phải sẽ bảo huynh đệ trong trại lột da hắn không. Chỉ riêng việc với nhan sắc như thế, mà Chu Tứ không hề bị lay động, thậm chí còn có vài phần muốn đẩy đi, thì biết ngay là củ khoai lang phỏng tay.
Hiện tại Tần gia thất thế, không biết có thể vực dậy trở lại được không. Đến lúc đó, Tần gia sẽ báo thù, mười năm cũng chưa muộn. Hắn chỉ là một trướng phòng thu chi nho nhỏ, làm sao dám đối trực diện với y. Cho dù mỹ nhân câu hồn nhϊếp phách đến đâu, cũng phải có mệnh để thưởng thức mới được.
"Nghĩ lại thì, không phải Trịnh Thiết đã nói đêm nay là đêm động phòng hoa chúc của ngài sao? Hắn còn dặn ta không được tới đây làm quấy rầy ngài, sao lúc này ngài lại ra ngoài rồi, đã xong rồi sao? Không đời nào, ta thấy ngài..."
Tần Tương vừa nói, vừa liếc nhìn hạ bộ của Chu Tứ, trước kia bọn họ đều để lộ ngực, khỏa thân trong nhà tắm. Ngay cả vóc dáng thiếu niên của Chu Tứ, cũng khiến nhiều hán tử phải xấu hổ khi cùng hội. Còn nói thê tử tương lai của Chu Tứ sẽ được phúc, chẳng lẽ đẹp chứ không xài được, giống như tốt mã giẻ cùi.
Chu Tứ vẫn luôn giỏi ứng phó với những lời nói thô tục này: "Nếu muốn biết, sao Tần tiên sinh không tự mình thử xem!"
Hai chữ "Thử xem" được nhấn mạnh, nên Tần Tương không dám nói đùa nữa, vội xua tay, vì sợ nếu thử xem, hắn sẽ chết, như vậy thật oan uổng.
Sau khi dọa Tần Tương bỏ chạy, Chu Tứ theo kế hoạch đi đến địa lao trong trại.
Địa lao trong trại đã được xây dựng từ lâu, trước kia dùng để giam giữ bọn thổ phỉ mà Chu Tứ trấn áp. Sau này rất nhiều kẻ phạm sai lầm đều bị Chu Tứ bắt giữ, nhưng tất cả bọn họ đều có nơi mới để đi, nên địa lao này đã bị bỏ hoang vài năm.
Mặc dù hiếm khi có người mới tới, đám thuộc hạ dưới quyền hắn cũng sẽ không dành nhiều thời gian để dọn dẹp. Hiện tại đoán chừng nơi này đã trở thành hang ổ của rắn, chuột và côn trùng, sẽ khiến những người sống tốt trong phủ Thành Vương này phải chịu khổ.
......
Trong phòng ngủ, ngay khi Chu Tứ vừa rời đi, Tần Tuy Chi biết mình sẽ không thể thoát khỏi ổ thổ phỉ này. Mặc dù đối phương không khách khí với y, nhưng hắn cũng không làm ra chuyện gì quá đáng, coi như y may mắn.
Sau một hồi tiếp xúc, Tần Tuy Chi mới nhận ra Chu Tứ không phải là người đơn giản, một tên thổ phỉ làm sao hiểu được tình hình trong triều đình. Những lời Chu Tứ nói không phải là lời của một người mù chữ, hoặc thậm chí xa hơn, hắn nên là người đọc đủ thứ thi thư. Người như vậy trở thành thổ phỉ, nhưng lại không giống với những tên thổ phỉ chỉ biết uống rượu và gϊếŧ người. Có tầm nhìn, có tâm kế, có lòng dũng cảm, hơn nữa đồ ăn trong hỉ yến, y đoán ở đây không thiếu lương thực.
Nghĩ theo hướng này, chẳng lẽ người này muốn chiếm cứ một phương trở thành chư hầu giống như Thục Vương sao?
Nếu đúng như vậy, Tần Tuy Chi nhẹ nhàng phủi sạch lớp phấn trên đầu ngón tay. Cuối cùng, Tần Tuy Chi bình tĩnh hòa tan nó vào chỗ rượu còn lại, rồi đổ xuống sàn nhà.
Trong cuộc đối đầu vừa rồi, đối phương không hề có ý đinh che giấu điều gì, càng như thế, y càng khó trốn thoát. Nếu muốn rời đi, y phải lên kế hoạch cẩn thận.
"Thiếu gia."
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Tần Tuy Chi đang suy nghĩ cách phá vỡ cục diện không khỏi ngẩng đầu lên. Tần Tuy Chi thấy Tật Lê cùng Xương Bồ đều nước mắt lưng tròng chạy chậm tới trước mặt y, chạy sát theo sau là Tiền ma ma, tràn đầy lo lắng, sợ y phải chịu đau khổ.
"Thiếu gia, ngài không sao chứ?" Tuy rằng y phục của thiếu gia vẫn còn nguyên vẹn, có lẽ vẫn ổn, nhưng ai biết được tên thổ phỉ kia còn có thủ đoạn nào khác, để qua mặt mọi người.
Tần Tuy Chi lắc đầu, Chu Tứ đối xử với y rất tốt, ngoại trừ sự đột ngột ở đại sảnh, lúc vào phòng, ngược lại hắn rất quy cũ. Mọi thứ diễn ra trước đó dường như đều được thực hiện có chủ đích, để những thuộc hạ dưới quyền của hắn nhìn thấy.
"Yến Cẩn bọn họ đâu?" Hiện giờ bọn họ bị mắc kẹt trong hang ổ của bọn thổ phỉ, chỉ có Yến Cẩn bọn họ có đủ khả năng trốn thoát, truyền tin về. Chỉ sợ là bọn thổ phỉ này sẽ lật lọng, gϊếŧ Yến Cẩn bọn họ, bỏ lại bọn họ một cây chẳng chống vững nhà.
-------o0o--------
Hết chương 20