Chu Tứ bước ra khỏi cửa, cũng không phải là chạy trốn gì, chỉ là ban ngày ngủ quá nhiều, ban đêm tất nhiên là không ngủ được. Vừa hay nhân cơ hội này thẩm vấn người trong phủ Thành Vương, cũng coi như sự việc đã được giải quyết.
Thật không may, Tần Tương • người đã thức khuya cùng Chu Tứ đêm qua đi tới với vẻ mặt kinh hồn, nhìn thấy Chu Tứ, vội vàng hỏi: "Nghe nói đám Trịnh Thiết hỗn trướng kia đã cướp đội hộ tống đưa gả của Tần gia?"
Quầng thâm dưới mắt Tần Tương vẫn còn, hắn vô cùng lo lắng tới đây, khiến Chu Tứ phải nhìn hắn rất lâu.
"Sao thế, ngươi còn có quan hệ họ hàng với Tần gia ở kinh thành à?"
Mặc dù cả hai đều mang họ Tần, nhưng trước khi Chu Tứ thu dùng Tần Tương, Chu Tứ đã điều tra rõ ràng 18 đời tổ tông của hắn. Tổ tiên nổi tiếng của Tần Tương chính là có một người đậu cử nhân, nhưng lại không biết thuộc thế hệ tổ tiên nào, nhưng bọn họ không thể trèo tới Tần gia ở kinh thành • là thế gia lâu đời mấy trăm năm.
"Ta cũng muốn lắm, nhưng trước khi tới cổng, ta phải được người ở Tần gia thừa nhận." Tần Tương giỏi nghiên cứu, nếu hắn thật sự có thể có chút quan hệ thân thích với Tần gia, cho dù quăng tám sào cũng không tới, hắn cũng mặt dày tới cổng tống tiền, cũng sẽ không bị ép trở thành thổ phỉ muốn tru di cửu tộc.
"Cho nên, dù không có quan hệ nào, ngươi cũng chạy tới đây, để gặp Tần công tử?" Tuy không có quan hệ thân thích, hầu hềt mọi người đều không muốn kết thân với người có cùng họ. Tuy nhiên, nếu Tần Tương thật sự muốn chiếm lấy củ khoai lang phỏng tay này, thì cũng không phải là không thể. Bất quá, hắn vừa mới dặn Tần Tuy Chi sống tốt ở trong trại, quay đầu lại lại an bài cho y một phu quân. Đây chính là thất tín với người ta, hắn sợ mình sẽ bị tiểu công tử kia hận chết.
"Đại đương gia, đại họa lâm đầu tới nơi rồi, ngài nói với ta điều này, ta không tin ngài không biết Tần gia che chở nhi tử của mình như thế nào. Ngài cướp ca nhi được gả tới Vương phủ về làm áp trại phu nhân, nếu Tần gia biết được chuyện này, dù có lột da xẻo thịt ngài cũng là nhẹ." Tần Tương sợ nhất là chết, hiện tại thấy trại Hắc Hùng đắc tội với đại long đầu, chỉ sợ là hắn đã nghĩ tới việc tìm một chỗ ở mới.
"Khó nói lắm."
Chu Tứ tỏ vẻ thản nhiên, việc này khiến Tần Tương hơi thả lỏng, nhưng Tần Tương vẫn không nhịn được tò mò hỏi: "Nhưng có tin tức gì từ kinh thành không?"
"Không có, có lẽ sẽ sớm tới thôi, Tần gia sẽ sớm thất thế." Tuy Chu Tứ không phải là người đầy bụng kinh luân, nhưng lại hiểu rõ tâm tư của Hoàng đế nhất. Một ca nhi có thanh danh tốt như Tần Tuy Chi xứng đáng được gả cho thái tử làm chính phi, nhưng cố tình lại tứ hôn cho Thành Vương.
Nếu nói núi cao sông dài, Tần gia không biết Thành Vương là loại người như thế nào, thì hắn tin. Nhưng nếu nói Hoàng đế cũng không biết Thành Vương là cái thứ gì, thì đúng là đánh rắm.
Hoàng đế vô năng, kiêng kị huynh đệ của mình cũng không ít. Mặc dù đất phong mà Thành Vương được phong rất nghèo nàn, nhưng hắn vẫn là chư hầu vương. Hoàng đế không thể cài nội gián, nên Hoàng đế mới đem ca nhi yêu quý của trọng thần trong triều gả cho thân đệ đệ bất tài nhà mình. Nếu để Tần gia biết được sự thật, rất có thể sẽ dẫn tới bất hòa giữa Hoàng đế và các quan đại thần.
Đây chính là khởi đầu của việc Hoàng đế ghét bỏ Tần gia, hắn không biết Tần gia đã biết chuyện này hay chưa, nhưng hắn biết mình không thể làm gì được, để bảo vệ sự an nguy của Tần gia. Cho dù biết Tần Tuy Chi bị cướp đưa đến sao huyệt, Tần gia cũng chỉ có thể nuốt cơn giận xuống, nếu không toàn bộ gia tộc sẽ phải chịu trừng phạt.
Đây là khó khăn mà danh gia vọng tộc phải đối mặt.
"Chậc chậc, hoàng đế a, khi cần ngươi, thì ban ân bao nhiêu cũng không đủ, nhưng khi không cần ngươi nữa, thì quay lưng đi và đá ngươi một cách tàn nhẫn nhất." Tần Tương nghe xong, chỉ có thể thở dài, Hoàng đế hiện tại không giỏi chính sự, nhưng lại rất giỏi chính đấu, còn giỏi hơn cả hắn.
"Hoàng thất là vô tình nhất, từ xưa tới nay vẫn luôn như vậy." Các Hoàng đế của các triều đại đều luôn tàn nhẫn, đối phó với người một nhà như người ngoài: "Thế nào, ngươi còn nhớ thương sao?"
--------o0o-------
Hết chương 19