Chương 18: Nói Chuyện Với Nhau (3)

Nghe Chu Tứ hết lần này tới lần khác cười nhạo mối hôn sự cùng phu quân của mình. Sắc mặt Tần Tuy Chi từ trắng chuyển sang xanh, Thành Vương là dạng người như thế nào, chỉ sợ trong toàn bộ kinh thành, không ai là không biết chi tiết, ngoại trừ quan gia. Huống chi, mối hôn sự này là do Hoàng đế tứ hôn, thân là thần tử, không thể kháng chỉ. Tất cả những gì phụ thân của y có thể làm là phái thêm người tới giúp đỡ y.

"Ta đã vào lãnh thổ Nam Cảnh, một khi không có thư từ cùng thân tín trở về, ta e rằng không giấu được trong kinh bao lâu." Nạn lửa binh trước đó không dọa được người này, Tần Tuy Chi biết rằng mình có thể đã phạm sai lầm, nếu không muốn đi sai một bước, y cần phải nắm bắt được điểm yếu của người trước mặt.

Phụ thân của y là thượng thư lệnh, chưởng thượng thư tỉnh, là tể tướng trong triều. Thượng thư tỉnh có 6 bộ, trong đó Bộ Binh chịu trách nhiệm chưởng quản binh lính. Có lẽ Hoàng đế không có tiền xuất binh, nhưng thượng thư lệnh sẽ không thiếu chút tiền này.

Chỉ cần phụ thân của y chịu ra tiền, triều đình sẽ không bao giờ nói không hài lòng.

"Muốn được chức quan, gϊếŧ người phóng hỏa bị chiêu an. Bây giờ công tử đã gả cho ta, nhạc phụ nhất định không đành lòng để công tử trở thành quả phụ. Biết đâu khi nhạc phụ tới đây, ta còn có thể có một chức quan nhàn nhã ở trong triều, như vậy không phải càng tốt hơn sao?" Trong lòng lời nói của Chu Tứ không hề có chút sợ hãi nào về quân triều đình sắp tới. Thay vào đó, hắn làm ra một bộ dáng phong lưu, muốn trở thành kẻ giá áo túi cơm.

"Mấy năm trước, ở Lĩnh Bắc có chiêu an thổ phỉ, chắc hẳn Chu đại đương gia cũng biết rõ hậu quả." Tần Tuy Chi không biết rằng Chu Tứ không hề nghiêm túc nói chuyện với mình. Y muốn bảo toàn trong sạch cung tánh mạng của mình, nên đương nhiên không dám xuất khẩu cuồng ngôn đắc tội với Chu Tứ. Cho dù lời nói của Chu Tứ có phớt lờ y, thì y vẫn phải tiếp tục nói.

"Ta biết, sau khi chiêu an xong, thì đã gϊếŧ chết hết bọn họ."

Vì vậy, hảo hảo làm thổ Hoàng đế không làm, lại đi cầu công danh lợi lộc. Đầu óc thật sự bị mụ mị, cũng không nhìn xem bộ dạng mất nước của Hoàng đế hiện tại, có thể có một kết cục tốt đẹp gì chứ?

"Nếu hiểu được bị chiêu an sẽ không an toàn, cho dù Chu đại đương gia không sợ binh lính tới trấn áp, cũng nên biết làm thổ phỉ không phải là kế sách lâu dài. Trong mấy năm qua, bởi vì chiến sự liên miên ở biên cảnh phía Bắc, triều đình không thể ra tay trấn áp nạn cướp bóc ở phía Nam. Hiện giờ, trong triều đang đàm phán nghị hòa, chỉ đợi năm sau nghỉ ngơi lấy lại sức, các tướng lĩnh luôn muốn lập công phải tới một chuyến."

Trong triều cũng không phải không có tướng quân đánh giặc, chỉ là trong mấy năm gần đây thiên tai và nhân họa không ngừng, quốc khố trống rỗng, nên việc này mới bị chậm trễ tới thời điểm này.

Không ngờ nghe xong lời này, Chu Tứ lại cười lớn: "Đánh không lại giặc ngoại xâm phía Bắc, liền muốn phô trương thực lực trước mặt người một nhà sao? Thật sự là hảo nhi lang của Đại Yến."

Câu nói này rất mỉa mai, ngay cả Tần Tuy Chi • một ca nhi không quan không tước, cũng có chút hổ thẹn.

Tình hình trong triều, chỉ cần có tâm, cho dù là ca nhi ở kinh thành cũng có thể hiểu được một vài chuyện. Chưa kể hiện tại phụ thân của Tần Tuy Chi chính là thượng thư lệnh, người trong tộc, thậm chí cả thân huynh của y cũng nhậm chức trong triều, rất nhiều tin tức mà người ngoài không biết, nhưng y lại biết.

Giống như cuộc đàm phán nghị hòa biên cảnh này, chiến sự ở phía Bắc đã diễn ra hơn 10 năm. Lúc đầu chỉ là náo loạn ở biên cảnh, sau này ngoại tộc chiếm giữ ba thành ở biên cảnh. Bây giờ nghị hòa, lại phải cắt vài tòa thành trì ở biên cảnh, trong đó nội chính phát sinh những chuyện gì, Tần Tuy Chi đều biết hết.

Suy cho cùng, Hoàng đế Đại Yến quá mềm yếu, không chỉ thiếu khả năng mở rộng biên cương lãnh thổ như các đời Hoàng đế trước. Mà ngay cả việc làm một vị Hoàng đế tốt cũng không làm được, để cho đất nước rơi vào tình trạng điêu tàn và mất quân.

Cuối cùng, Tần Tuy Chi không thể nói được nữa, bởi vì quan hệ phụ huynh (Phụ thân và thân huynh).

Sau khi qua một chén trà nhỏ (Cái này chắc chỉ thời gian), Chu Tứ tựa hồ cười nhào đám người tầm thường trong triều đủ rồi, hắn mới thu liễm vài phần sát khí giữa mày lại, nói: "Cũng đã muộn rồi, ngươi ăn chút gì đi, rồi đi ngủ. Ta sẽ không động vào ngươi, ngươi chỉ cần ở yên trong trại thôi. Nếu một ngày nào đó phụ thân của ngươi lãnh binh tới đây, ta tự nhiên sẽ cho ngươi trở về. Còn nếu không tới, Tần công tử nên nghĩ cách thoát ra sau này."

Nói xong, Chu Tứ không quay đầu lại, bước ra khỏi phòng, mỹ nhân Tần Tuy Chi bị bỏ lại một mình đứng ở đầu giường với vẻ măt khó hiểu.

--------o0o--------

Hết chương 18