Thời điểm Tần Tùy Chi bị bế đi, sắc mặt của y có hơi tái nhợt, dù có cố gắng như thế nào, thì y cũng chỉ là một đại ca nhi 17 tuổi. Ngay cả những người từng chứng kiến việc làm xấu xa của những đại phú gia, cũng không thể ngờ rằng một ngày nào đó bọn họ sẽ phải đối mặt với tình huống như thế này.
Trong lòng Tần Tuy Chi thầm tính toàn, nếu tên thổ phỉ này dùng vũ lực với y, y tuyệt đối sẽ không ngồi chờ chết.
Chu Tứ làm sao biết được ca nhi trước mặt đang nghĩ cái gì, nhiều nhất cũng chỉ biết y sợ hắn sẽ làm ra chuyện kinh tởm kia mà thôi.
Chu Tứ đem người vững vàng đặt lên trên giường, lùi lại một bước, đang định nói, thì có tiếng gõ cửa.
Vừa rồi vào phòng, không có tay không để đóng cửa lại. Hiện tại cửa phòng mở rộng, nhìn thoáng qua có thể thấy người tới là Hoàng nương tử, trên tay đang bưng một vài món ăn còn nóng.
"Đại đương gia, ta thấy vừa rồi tân phu lang ăn có mấy miếng, nên ta bưng tới một ít cơm canh sạch sang. Nếu y đói bụng, có thể ăn một chút cho no bụng." Trước kia Hoàng nương tử từng xuất thân từ một đại phú gia ở châu phủ, tự nhiên biết cô nương, ca nhi được nuôi dưỡng trong đại phú gia kén chọn đồ ăn như thế nào, từ đó đồ ăn mà nàng bưng tới nhất định sẽ hợp khẩu vị của tân phu lang.
Tất nhiên, Hoàng nương tử tới đây không phải chủ yếu đưa đồ ăn. Vừa rồi nàng nghe Ân thẩm nói, nàng mới biết trong tân phòng chưa có chuẩn bị rượu hợp cẩn.
Như vậy thì không được, bên ngoài quậy phá sao cũng được, nhưng nhất định phải uống rượu hợp cẩn. Vì thế, Hoàng nương tử đã tận dụng việc đưa đồ ăn, mang rượu hợp cẩn tới.
"Hoàng nương tử chu đáo quá, đa tạ." Chu Tứ nhận đồ ăn trong tay Hoàng nương tử, rồi nói: "Sau này hãy gọi y là Tần công tử."
Hắn thật sự không muốn cưới y, nhưng lấy lại danh phận chỉ sợ là không ổn. Cứ coi như nuôi một linh vật xinh đẹp trong trại, đối xử tử tế với y hơn một chút là được.
"Vâng, đại đương gia đang bận. Đợi lát nữa hỉ yến kết thúc, ta sẽ mang hạ nhân của công tử tới." Hoàng nương tử không biết Chu Tứ đang nghĩ gì, còn tưởng hắn đang đau lòng cho tân phu lang, sợ y không thích ứng được, nên mới cố ý nói với vẻ mặt trêu ghẹo.
Chu Tứ còn có thể nói cái gì, đương nhiên là làm bộ như không nhìn thấy và để cửa hé mở. Nhìn tân phu lang đang dựa vào tường trên giường, Chu Tứ nâng cằm nói: "Ngươi lại đây ăn thêm một chút đi."
Tần Tuy Chi vẫn bất động, đôi tay dưới hỉ bào rộng lớn co rúm lại, tay phải nắm chặt cây trâm mà y đã lấy từ của hồi môn và giấu trên người khi xuống xe ngựa. Trước bọn thổ phỉ vây quanh, Tần Tùy Chi không dám động thủ, nhưng hiện giờ đang ở trong phòng. Mặc dù thực lực giữa hai bên có sự chênh lệch rất lớn, nhưng không phải là không có cơ hội.
Chu Tứ nhìn thấy Tần Tuy Chi bất động, cũng không đi qua, chỉ ngồi xuống ghế, cầm bình rượu nhỏ tinh xảo do Hoàng nương tử mang tới lên, bên trong là rượu hoa quả, mùi rượu không nồng. Ngay cả cô nương, ca nhi chưa từng uống rượu cũng uống được 1-2 ly, bất quá Chu Tứ không thèm nhìn hai ly hợp cẩn làm bằng quả bầu.
"Cây trâm 5-6 tấc sẽ không thể làm ta bị thương được, nếu công tử vô tình làm chính mình bị thương, ta sẽ cảm thấy rất tiếc khi da thịt non mềm để lại sẹo." Chu Tứ rót rượu hoa quả vào ly, nhẹ nhàng ngửi ngửi. Là rượu hoàng đào, ngọt ngào, thơm mùi hoa quả. Tuy không mạnh bằng rượu mạnh, nhưng nếu đã quen uống Mai Quế Lộ, đổi sang rượu gạo cùng rượu hoa quả thì sẽ có một phong vị khác.
Tâm tư bị vạch trần, Tần Tuy Chi cau mày, biết người này lợi hại, y cụp mắt suy nghĩ. Sau đó, Tần Tuy Chi bước xuống giường, đi vài bước, vẫn còn cách Chu Tứ một khoảng.
"Chu Tứ." Chu Tứ uống một ly rượu hoa quả, báo danh.
"Tần Tuy Chi." Tần Tuy Chi chưa từng nói tên của mình cho bất kỳ hán tử nào ngoài thân tộc của mình. Tần Tuy Chi có chút ngượng ngừng, nhưng sau đó nghĩ lại, nếu đối phương muốn biết tên của y, luôn có cách, sẽ không cần ở trước mặt câu nệ.
"Có thể xứng với Vương gia chỉ có một nhà thượng thư lệnh • Tần gia ở kinh thành. Tuy núi Hắc Hùng cách kinh thành ngàn dặm, nhưng ta cũng từng nghe nói qua, công tử của nhà Thượng Thư Lệnh có danh tiếng tốt. Bất quá, ta lại không nghĩ tới công tử lại phải gả cho Thành Vương. Có thể thấy trời cao đường xa, ngay cả thượng thư lệnh yêu thương công tử cũng hiếm khi mắt manh tâm mù."
--------o0o--------
Hết chương 17