Chương 16: Nói Chuyện Với Nhau (1)

"Heo trong trại chúng ta được nuôi bằng đồ ăn chín, bọn chúng đã ăn đồ ăn đó từ khi còn nhỏ, nên thịt sẽ không có mùi hôi." Chu Tứ để ý thấy, đại phú gia thực chất sống rất tinh tế, thậm chí không có ăn thịt heo. Hiện giờ trạng thái của mỹ nhân thật sự không tốt, so với trước đó còn tệ hơn rất nhiều.

Chu Tứ nói như thế, dù Tần Tuy Chi không vui cũng không dám trái ý thủ lĩnh bọn thổ phỉ. Tần Tuy Chi sợ chọc giận hắn, hắn sẽ khiến y xấu hổ.

Sau khi nhẹ nhàng nhai hai lần, Tần Tuy Chi mới nuốt xuống, chỉ sợ còn chưa nếm ra được hương vị gì cả.

Nhìn thấy Tần Tùy Chi chống cự dữ dội như vậy, Chu Tứ cũng không thích làm khó người khác, nên đã chọn thịt, cá và rau quả đút cho Tần Tùy Chi ăn.

Trong trại còn có nuôi dê, bò, đặc biệt là trâu, thứ quan trọng nhất trong mùa vụ bận rộn. Trong 10 năm qua, rất nhiều nghé con được sinh ra.

Vì thế, trên núi không thiếu trâu, nhưng bọn họ không thể tùy tiện gϊếŧ trâu. Khi nào trâu già đi, bọn họ mới có thể ăn thịt, không thể so với những đại phú gia.

Sau khi chuẩn bị đút thêm, liền thấy người trong lòng mình lắc đầu, Chu Tứ dừng lại, mọi người đều nói cô nương, ca nhi được nuôi dưỡng trong đại phú gia ăn uống như mèo. Tại sao người trước mặt hắn lại ăn uống còn ít hơn mèo, như thế mà y vẫn có thể lớn lên, chắc cũng không dễ dàng gì.

Bởi vì Tần Tuy Chi không muốn ăn, nên Chu Tứ không tiếp tục đút nữa, mà chính mình tập trung ăn. Thậm chí Chu Tứ không để ý tới việc đổi đũa, trực tiếp dùng đôi đũa đã đút cho Tần Tuy Chi ăn để càn quét đồ ăn trên bàn.

Việc này khiến Tần Tuy Chi vừa thẹn thùng, vừa buồn bực, nhắm mắt làm ngơ. Nếu không phải bị Chu Tứ khống chế, y nhất định sẽ cho hắn biết muốn chiếm tiện nghi của y không phải là dễ.

Những hài tử lớn lên trong trại thổ phỉ, đương nhiên không có quy củ, nhưng cách ăn uống của Chu Tứ cũng không thô tục, chỉ là ăn nhanh mà thôi.

Chu Tứ cũng rất giỏi dùng đũa, thậm chí còn có thể dùng một tay để ngăn cơm và rau rơi ra ngoài, đây là một kỹ năng độc nhất vô nhị.

Đám hán tử phía dưới đều biết Chu Tứ phải động phòng hoa chúc, nên không có ai tới kính rượu hắn, chứ đừng nói tới chuyện nháo động phòng, đừng nghĩ trong ngày vui như vậy là có thể náo loạn. Hầu hết mọi người đều lớn tuổi hơn Chu Tứ, không quá lời khi nói rằng bọn họ chứng kiến quá trình hắn lớn lên. Chỉ trong 17 năm ngắn ngủi, không biết có bao nhiêu hán tử đã khiến Chu Tứ không vui vì làm việc không đúng mực. Sau đó có rất nhiều người bị hắn mang thù và bị trả thù, có thể gọi đây là giáo huấn huyệt lệ (Máu và nước mắt).

Đại đương gia của bọn họ, cái gì cũng giỏi, nhưng tâm lại quá đen, thích ghi thù, không đánh mà thắng so với uống nước lạnh còn dễ hơn.

Vì vậy, sau khi Chu Tứ ăn xong, lau miệng, rồi bế mỹ nhân rời đi, đám hán tử mới thật sự thở phào nhẹ nhõm.

"Ôi mẹ ơi, nhất định đại đương gia sẽ nhớ kỹ chuyện xảy ra hôm nay. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, nên chúng ta được tha, không biết khi nào ngài ấy mới ra tay báo thù. Ngươi nói xem ta có nên đổi vị trí của mình với đám người dưới chân núi không. Nếu không cả ngày lo lắng sợ hãi, sẽ không thể ngủ ngon được." Từ Đại Đầu rêи ɾỉ.

"Ta nghĩ ngươi tốt nhất đừng lãng phí thời gian, nếu đại đương gia thật sự muốn xử lý, ngươi có chạy tới chân trời góc bể cũng khó thoát, không bằng cứ tận hưởng nó đi."

"Đúng vậy, đúng vậy. Tới, tới, tới, dưới đáy bình vẫn còn chút rượu, ta pha thêm với nước, còn có thể ngửi thấy mùi rượu, chúng ta hãy uống thêm hai hiệp nữa.

"Rót đầy cho ta đi."

"Ta nữa."

Đại sảnh náo nhiệt, chỉ sợ đến giờ Tý cũng chưa tan. Còn Chu Tứ, khi bế Tần Tuy Chi trở về chỗ mình ở, nến đỏ trong phòng cháy sáng rực.

Bất quá, hắn chỉ mới ra ngoài ăn bữa cơm, mà phòng ngủ đơn giản ban đầu đã được bài trí thành tân phòng, đôi khi thuộc hạ của hắn làm việc quá giỏi cũng là một sự phiền toái.

Chu Tứ bước vào trong phòng, ngay cả chăn bông cũng được thay thành màu đỏ. Có lẽ phía dưới đã được rải hạt dưa, đậu phộng, óc chó, long nhãn, điều đó cho thấy người bài trí đã rất tận tâm.

Bất quá, hắn chỉ mới ra ngoài ăn bữa cơm, mà phòng ngủ đơn giản ban đầu đã được bài trí thành tân phòng, đôi khi thuộc hạ của hắn làm việc quá giỏi cũng là một sự phiền toái.

Chu Tứ bước vào trong phòng, ngay cả chăn bông cũng được thay thành màu đỏ. Có lẽ phía dưới đã được rải hạt dưa, đậu phộng, óc chó, long nhãn, điều đó cho thấy người bài trí đã rất tận tâm.

--------o0o--------

Hết chương 16