Chương 13.3: Không muốn cố gắng nữa, chỉ muốn được nữ đại gia bao nuôi

“Uống ly nước đi.” Lạc Phỉ đưa cho cô một cốc nước ấm, nhìn người trước mặt tháo đầu gấu trúc xuống, đeo kính trông có vẻ thư sinh nhưng lại đang mặc bộ đồ thú bông, không nhịn được bật cười.

Mộ Thu Từ nhận lấy nước, bất đắc dĩ nói: “Thật sự buồn cười đến vậy sao?”

“Chỉ là cảm thấy Tiểu Hoa rất đáng yêu.” Lạc Phi chống cằm nhìn cô, mỉm cười gói con thú bông lại, rồi giao cho một con robot nhỏ để gửi hàng.

Mộ Thu Từ vừa uống một ngụm nước xuống thì nghe thấy cái biệt danh kia, nhưng vẫn giữ nguyên tư thế, không hề dao động.

Nực cười, nghĩ rằng chỉ cần gọi vậy là có thể khiến cô phun nước ra sao?

Sau lần đầu tiên bị sặc nước đến suýt nghẹt thở, bây giờ từ “Tiểu Hoa” đã không thể khiến cô rung động được nữa.

“Hôm nay vẫn chưa đợi được người mà cậu muốn gặp sao?” Lạc Phỉ tò mò nhìn ra ngoài cửa sổ, đèn đường đã sáng rực.

Trên quảng trường, ánh đèn đủ màu sắc lấp lánh, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng cười của ai đó.

“Có vẻ là không rồi.” Mộ Thu Từ lắc đầu, tất nhiên chẳng có ai để đợi cả, đây chỉ là cái cớ cô bịa ra để ông chủ cho cô đi làm thôi.

“Thật đáng tiếc, tại sao không thử thổ lộ tình cảm với người ta?” Lạc Phỉ tò mò hỏi.

Từ khi Mộ Thu Từ đến đây, cô ấy đã có chút hiếu kỳ. Bây giờ đã quen thuộc hơn, cuối cùng cũng có cơ hội hỏi thẳng.

Giờ này không bận rộn, Mộ Thu Từ lại đang nghỉ ngơi, đúng là thời điểm tốt nhất để hỏi.

“Vì người đó không muốn nghe tôi nói gì cả.” Mộ Thu Từ nghĩ đến Lục Y Vũ, cô không có người thầm mến, nhưng lại có người cần phải chinh phục.

“Tiểu Hoa chẳng hề có vẻ kiêu ngạo chút nào, còn chịu đi làm vì người mình thích nữa. Người đó là một cô gái bình thường sao?”

Mộ Thu Từ ăn mặc đơn giản, nhưng không có món nào trên người cô không phải hàng hiệu, gần như đều có thể tìm thấy trên các tạp chí thời trang hoặc trong danh sách phối đồ theo mùa của các thương hiệu lớn.

Trong lòng Mộ Thu Từ có chút xấu hổ. Nếu cô không đoán sai, từ đầu đến chân trên người cô đều là Lục Y Vũ trả tiền.

Năm đó cô chỉ thuận miệng nói câu “Không muốn cố gắng nữa, chỉ muốn được nữ đại gia bao nuôi”, ai mà ngờ một ngày nào đó ước mơ này lại thành sự thật.

Bây giờ cô đang ăn bám theo đúng nghĩa đen, mà người bao nuôi cô còn xinh đẹp đến thế.

Nếu không phải vì cô luôn tin rằng xã hội và gia đình vốn đặt ra vị trí của cô là người kiếm tiền nuôi gia đình, để vợ đẹp như hoa, thì có lẽ Mộ Thu Từ đã vui vẻ chấp nhận rồi.

Còn hiện tại, cô chỉ muốn đổi chủ đề, không muốn để Lạc Phỉ biết sự thật rằng cô không phải tiểu thư nhà giàu mà chỉ là một tên ăn bám chính hiệu.

“Cô gái bình thường ư? Không giống lắm.” Không giống ở chỗ rất giàu, cô gái bình thường nào có thể giống Lục Y Vũ, giàu đến mức bao nuôi cả Thiếu tướng.

Mộ Thu Từ thấy mình nên quên luôn giả thuyết về chuyện “hợp đồng hôn nhân”. Nếu thực sự có kiểu quan hệ đó, thì nhìn tình hình hiện tại, cô mới là “tình nhân hợp đồng” còn Lục Y Vũ mới là tổng tài bá đạo đích thực.

Lạc Phỉ vẫy tay trước mặt cô: “Nghĩ gì mà nhìn chằm chằm vào không khí vậy?”

“Chỉ là lơ đãng một chút thôi. Tôi thấy cũng đến giờ rồi, tôi ra ngoài làm việc đây.” Mộ Thu Từ cười với cô ấy, cầm lấy chiếc đầu thú bông bên cạnh đội lên.

“Để tôi gọi đồ ăn cho cô nhé, muốn ăn gì?” Lạc Phỉ vội vàng chạy ra từ sau quầy, gọi với theo cô.

“Thế nào cũng được.” Dù sao thì cơm hộp cũng có hương vị na ná nhau, Mộ Thu Từ vẫy tay rồi bước ra khỏi cửa hàng.

Thức ăn vừa rẻ lại vừa đắt, những hộp cơm đơn giản mà rẻ tiền vẫn chưa hề biến mất khỏi cuộc sống con người dù đã trôi qua mấy trăm năm.

Giá rẻ chất lượng ổn, không hẳn ngon nhưng cũng không đến mức khó ăn.

Mộ Thu Từ cảm thấy mình không thể đòi hỏi quá nhiều, ít nhất thì cô không phải ăn thực phẩm dinh dưỡng vị thạch.