Không, không thể nào! Chúng hoàn toàn chẳng liên quan gì đến cô!
Cô chỉ là một kẻ đáng thương đến từ Trái Đất - quê hương của những người xuyên không mà thôi!
Mộ Thu Từ đập trán xuống mặt bàn, cảm thấy vô cùng tuyệt vọng. Ai sẽ tin một câu chuyện ngu ngốc như vậy chứ?
Ngay cả nếu có người tin, cô cũng không dám nói ra sự thật để rồi rước họa vào thân.
Rượu đúng là thứ hại người!
Cô gầm lên, trong lòng đầy phẫn nộ.
Chỉ là trong hôn lễ của bạn thân uống vài ly thôi mà, sao lại say đến bất tỉnh nhân sự?
Cô nhớ mang máng trong mơ mình còn ôm ai đó, trên người đối phương có mùi hương mà cô rất thích…
Khoan đã!
Trong đầu Mộ Thu Từ bỗng vang lên một tiếng bùm như bom nổ.
Cô xuyên không rồi, vậy người mà cô ôm và ngủ cùng trong giấc mơ là ai?
Mẹ kiếp!
Dù có thất tình vì người bạn thân thầm mến bao năm trời đi lấy chồng đi chăng nữa, cô cũng không cần xuyên không chứ?
Ai lại tốt bụng đến mức không chỉ gửi cô đến đây mà còn tặng kèm một người vợ vậy?
---
“Mộ Thu Từ, trông cô thật là thảm hại.”
Một người phụ nữ bước vào, nhìn cô với ánh mắt đầy giễu cợt, không chút che giấu ý cười chế nhạo.
Bên ngoài thì vô cảm, nhưng trong lòng thì như sắp nổ tung, Mộ Thu Từ chậm rãi ngẩng đầu lên.
Người phụ nữ ngang ngược này là ai?
Không nhận ra, nghĩa là không cần quan tâm.
Cô ngả lưng vào ghế, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh, che giấu sự hỗn loạn trong lòng.
Hình như “Mộ Thu Từ” trước đây là một kẻ cực kỳ kiêu ngạo, nên có khi phớt lờ người khác mới là thái độ bình thường.
“Đi theo tôi.”
Người phụ nữ kia tối sầm mặt, rõ ràng bị thái độ thờ ơ của cô chọc giận.
“Tại sao tôi phải đi với cô?”
Mộ Thu Từ hỏi ngược lại, giọng điệu đầy kiêu ngạo.
“Cô nghĩ tôi muốn lo chuyện của cô chắc? Nếu cô thích ở đây thì cứ việc tiếp tục ở lại đi.”
Nói xong, đối phương dứt khoát quay người rời đi.
Mộ Thu Từ gắng gượng đứng dậy.
Dĩ nhiên cô không muốn ở lại cái nơi tối tăm và ẩm lạnh này.
Nếu đối phương đến để đưa cô đi, vậy thì đi theo cũng chẳng mất gì.
Dựa vào lời của viên thẩm vấn lúc nãy - “cấp trên có lệnh, chỉ cần làm qua loa” - có vẻ như cô đang được ai đó che chở, nên mới dám tỏ thái độ kiêu ngạo như vậy.
Nhưng nghĩ kỹ lại, cô tự bác bỏ suy đoán của mình.
Nếu thật sự là con nhà giàu có quyền có thế, thì đâu cần phải chiếm dụng của hồi môn của vợ?
Nguyên chủ này đúng là rác rưởi.
Mộ Thu Từ theo người phụ nữ kia lên xe.
Đối phương ném cho cô một túi quần áo mới, quét mắt đánh giá rồi cười nhạo: “Trông cô im lặng thế này thật khiến người ta không quen chút nào.”
Dù sao thì cả hai cũng đều là phụ nữ, cái gì cô có thì đối phương cũng có.
Mộ Thu Từ không chút do dự thay đồ ngay tại chỗ.
Lúc này cô mới phát hiện phía sau đầu có một cơn đau âm ỉ.
Cô đưa tay sờ thử, liền cảm nhận được một mảng khô ráp. Nhìn xuống, ngón tay dính đầy vết máu đã khô.
Cái quái gì thế này?
Chẳng lẽ nguyên chủ bị ai đó đập vỡ đầu à?
Mộ Thu Từ nhìn chằm chằm vào vết máu li ti trên tay, lòng đầy phức tạp.