Chương 6: Bất lực trở về

Lâm Huyên nghe không nổi nữa, định lên tiếng thì liền nghe Phó Cẩn Hoành nói: “Nãi nãi sáng sớm đã chạy đến đây, định làm cường đạo sao? Nương ta đã nói không có, có khi nào nương lừa nãi nãi chưa?”

Phó Cẩn Hoành tuy đã đỗ đồng sinh, là người có tiền đồ nhất trong thế hệ con cháu của Phó gia, nhưng lại không được Phó bà tử yêu thích.

Vì sao ư? Nói ra thì dài. Chẳng hạn, hắn không chịu dạy học cho mấy hài tử đại phòng, nhị phòng. Hay như hiện tại, khi nhìn bà ta hắn không như hài tử đại phòng, nhị phòng, biết nói lời ngọt ngào lấy lòng, mà lạnh lùng nói những lời khiến bà ta tức chết.

Phó bà tử nhớ lại những lời Trần thị thường nói bên tai: “Có tiền đồ thì thế nào? Cũng không trông cậy được hắn, còn thua cả người ngoài!”

“Ta thấy hắn dứt khoát không cần họ Phó nữa, đi theo nương hắn mang họ Thẩm luôn đi, chỉ kêu hắn nói với nhạc phụ hai câu lời hay, xin cho Đại Lang và Nhị Lang một chân sai dịch ở huyện nha mà thôi, hắn liền thoái thác đủ đường, nhưng giúp nhà ngoại hắn vào thành bán đồ ăn thì lại chạy nhanh như bay.”

...

Càng nghĩ, Phó bà tử càng cảm thấy lời Trần thị đúng, có tôn tử nào lại nói với nãi nãi như thế? Đều do Thẩm thị, con tiện nhân kia dạy hư! Hại chết nhi tử bà ta chưa đủ, giờ còn dạy hư tôn tử bà ta, khiến tôn tử không thân thiết với bà ta.

Bà ta càng nghĩ càng hận, chẳng muốn đôi co với Phó Cẩn Hoành, bước tới liền túm lấy Thẩm thị đánh: “Đều tại ngươi, đồ tai họa! Năm xưa ta mắt mù thế nào mới đồng ý để Tam Oa Tử cưới tang môn tinh ngươi vào cửa. Ngươi hại chết con ta, giờ lại hại cháu ta, xem hôm nay ta có đánh chết ngươi không, đồ tiện nhân hèn hạ!”

Phó Cẩn Hoành không ngờ Phó bà tử đột nhiên ra tay với Thẩm thị, hắn bước tới kéo bà ta ra, chắn trước Thẩm thị: “Nãi nãi, người làm gì vậy? Nương ta đang bệnh, người muốn đánh chết nương sao?”

Phó Tiểu Lỗi và Phó Minh Lam nghe động tĩnh cũng vội chạy tới, chắn trước Thẩm thị, quật cường nhìn Phó bà tử: “Đừng bắt nạt nương ta!”

Mấy người chắn trước Thẩm thị, Phó bà tử không thể tới gần. Không đánh được Thẩm thị, bà ta ngồi bệt xuống đất, gào khóc: “Đánh người rồi! Đánh chết người rồi! Mệnh ta sao lại khổ thế này! Dĩ Bảo, sao con đi sớm vậy, để lão bà tử ta bị nhi tức hành hạ, đánh đập...”

Buổi sáng Trần thị thấy Phó bà tử đến tam phòng thì liền rủ Lưu thị, hai chị em dâu lén núp ngoài sân xem tình hình. Thấy Phó bà tử làm ầm lên, biết Phó bà tử không lấy được sách, cả hai đầy oán khí.

Trần thị xông vào phòng Thẩm thị, lớn giọng: “Tam đệ muội, dù tam đệ đã mất, nhưng nương là trưởng bối của muội, sao muội dám sỉ nhục nương thế?”

Lưu thị vào phòng nhìn thoáng qua, rồi lại chạy ra ngoài, miệng kêu cứu: “Cứu với! Cứu với! Tam đệ muội đánh chết nương rồi! Thanh Sơn, Thanh Bách, mau cứu nãi nãi của các ngươi...”

“Nhị bá mẫu là chưa tỉnh ngủ sao? Nương ta đang bệnh, nằm trên giường không xuống nổi, làm sao có thể đánh người? Các người vì ép nương ta giao ra quyển sách mà công công để lại, thật sự là trăm phương ngàn kế!” Lâm Huyên đứng ở cửa, nâng giọng nói.

Có lẽ là không ngờ nàng sẽ nói thẳng như vậy, Trần thị, Lưu thị và Phó bà tử đều sững sờ. Phó bà tử ngừng khóc, hung hăng nhìn nàng: “Ngươi nói bậy gì đó?”

Trần thị kinh ngạc: “Sao ngươi biết?”

Quyển sách chế tác gia cụ của Phó Dĩ Bảo, người ngoài không biết. Bọn họ biết được là vì lần Phó Dĩ Bảo ăn cơm ở nhà cũ, bị hai ca ca chuốc say, lỡ miệng tiết lộ, cho nên bọn họ mới biết tại sao hắn lại đột nhiên giỏi làm nhiều kiểu đồ gia cụ.

Vị tiểu thư kiêu căng ương ngạnh này vào cửa chưa đầy hai tháng, lại chẳng hòa thuận với người trong nhà, sao biết được bí mật này?

Lưu thị ngừng chạy, vốn cùng Trần thị xúi giục Phó bà tử đến tam phòng gây rối, vì nghĩ quyển sách của Phó Dĩ Bảo không thể lộ ra ngoài, tam phòng chắc chắn không dám để người ngoài biết, cuối cùng sẽ phải giao sách ra.

Nhưng giờ Lâm Huyên trực tiếp vạch trần ý đồ của bọn họ, khiến mưu tính của bọn họ bị rối loạn, Lưu thị thậm chí có chút hoảng sợ cùng mờ mịt.

“Sao thế? Không chạy nữa? Không kêu nữa? Không gọi người trong thôn đến làm chủ phân xử cho các ngươi?” Lâm Huyên tựa vào tường, khinh miệt nhìn bọn họ.

“Ngươi nói bậy, chúng ta không có!” Trần thị quả quyết phủ nhận: “Chúng ta thấy nương bị bắt nạt, đến chăm sóc nương, ai thèm quyển sách rách nhà ngươi!”

Phó bà tử cũng phản ứng lại, tiếp tục khóc: “Ta, lão bà tử này, bị các ngươi bắt nạt đến chết...”

Lâm Huyên lạnh lùng nói: “Người trong thôn đều biết, hôm qua nương ta ngã xuống hồ nước ở Lạn Nê Pha, ngâm nước mấy canh giờ, ngay cả đường cũng không đi nổi, phải nhờ các hương thân giúp đỡ cứu về, nàng bệnh đến nói còn khó, có thể bắt nạt ai được?"

Ánh mắt Lâm Huyên đảo tới đảo lui trên người bọn họ, tuy không nói rõ nhưng ý tứ rất rõ ràng, mấy người các ngươi khỏe như trâu, còn nương ta yếu ớt thế kia, có thể bắt nạt được các người sao? Các ngươi không soi gương à? Còn biết xấu hổ hay không?

Trần thị dáng người không cao cũng không béo, nhưng thân hình xương to, làn da ngăm đen, rõ là phụ nhân thôn dã quanh năm làm lụng ngoài đồng.

Lưu thị nhan sắc có phần hơn Trần thị đôi chút, nhưng cũng chẳng hơn là bao. Chỉ riêng Thẩm thị, không chỉ dung mạo kiều diễm, mà còn sở hữu làn da trắng mịn chẳng hề rám nắng.

Ba chị em dâu đứng chung, ai nấy đều khen Thẩm thị xinh đẹp, tựa như tiểu thư nhà quyền quý.

Đã là nữ nhân, ai mà chẳng để tâm nhan sắc, huống chi ba người lại là chị em dâu, người trong thôn thường thích đem ra so sánh.

Từ khi tam phòng Phó gia khấm khá, người ta càng khen Thẩm thị không chỉ mỹ mạo mà còn vượng phu, khéo léo quán xuyến việc nhà...

Trần thị và Lưu thị một mặt ganh ghét Thẩm thị, một mặt lại thầm tự ti. Lúc này bị Lâm Huyên nhìn bằng ánh mắt ấy, nhất là khi chính Lâm Huyên cũng là mỹ nhân hiếm có, vận xiêm y lụa là mà bọn họ chưa từng chạm tới, khí thế hừng hực ban nãy của hai người bỗng chốc xẹp xuống, gương mặt lúc xanh lúc đỏ.

Hành động hôm nay của Lâm Huyên khiến Phó Cẩn Hoành vô cùng bất ngờ. Hắn nhìn nàng thật sâu, rồi lên tiếng đuổi người: “Nương và tiểu đệ ta đang bệnh, nhà cửa còn phải sửa chữa, quả thực bận rộn. Nếu đã là hiểu lầm, hôm nay ta không giữ nãi nãi và các bá mẫu lại.”

Trần thị và Lưu thị lo sợ Lâm Huyên bất chấp tất cả, đem chuyện quyển sách rêu rao khắp thôn, không chỉ làm xấu thanh danh bọn họ, mà cuối cùng quyển sách cũng chẳng vào tay bọn họ.

Hai người liếc nhìn nhau, đều nhìn thấy trong mắt đối phương ý định hôm nay tạm rút, chờ trở về lại từ từ nghĩ cách. Thế là bọn họ một trái một phải, dìu Phó bà tử còn đang định gây rối rời đi.