Chương 33: Mua xe bò

Thẩm thị nhất quyết không chịu nhận: “Ta vừa bán đất xong, có bạc rồi, đâu thể lấy tiền của con được.”



Lâm Huyên khuyên: “Nương, xe bò không rẻ đâu, nhỡ tiền trên người người không đủ thì sao, người cứ giữ lấy đi!”



Thẩm thị do dự một chút, nhưng vẫn nói: “Không đủ cũng không cần tiêu đến tiền hồi môn của con. Cữu cữu con có mang tiền theo, đến lúc đó không đủ ta sẽ vay cữu cữu con một chút.”

“Nương, nhà cữu cữu đông người, nhỡ đâu trong nhà cần dùng tiền ở chỗ khác thì sao.” Lâm Huyên nhét túi tiền vào lòng bà: “Đây không phải tiền hồi môn của con, là tiền con tự làm đồ bán mà có, người cứ cầm lấy đi! Xe bò sau này con cũng cần dùng, nếu người cảm thấy khó xử trong lòng, người cứ... cứ xem như tiền xe con trả trước đi!”



Thẩm thị trách yêu: “Đứa nhỏ này, nói lời ngốc gì vậy? Đã là một nhà, còn bàn tiền xe không tiền xe gì chứ.”



“Nếu chúng ta là một nhà, vậy nương càng nên giữ lấy tiền này.” Lâm Huyên cố ý bĩu môi: “Chẳng lẽ nương chỉ nói miệng, thực ra trong lòng không coi con là người nhà sao?”



Lâm Huyên đã nói đến nước này, không nhận nữa thì không thích hợp, Thẩm thị đành nhận lấy tiền.

Bà vốn có ba mươi lăm lượng bạc, đặt làm cối xay đá tốn một lượng rưỡi, còn lại ba mươi ba lượng rưỡi. Cộng thêm bốn lượng rưỡi bạc mà Lâm Huyên đưa, tổng cộng là ba mươi tám lượng bạc.



Bà trước đây chưa bao giờ mang nhiều bạc như vậy ra phố, lo lắng không thôi, đặt bạc vào túi vải nhỏ, lại dùng vải bọc trong ba lớp ngoài ba lớp, rồi mới cẩn thận giấu trong người ra khỏi cửa.



Sau khi Thẩm thị đi, Lâm Huyên gọi Phó Minh Lam sang phòng chứa đồ cùng nhau làm quạt tròn.



Mãi đến chạng vạng tối, Thẩm thị và Thẩm Dũng mới cùng nhau lùa xe bò về.



Thấy Thẩm thị ngồi xe bò về, người trong thôn kéo đến hỏi han tấp nập. Biết là Thẩm thị mua, ai nấy đều nói Thẩm thị phát điên rồi, đất đai tốt đẹp không cần, lại bán đi để mua xe bò.

Trâu bò tuy tốt, nhưng không có đất, trâu bò tốt đến đâu cũng có ích gì? Cũng có người nói lời chua chát, bảo Thẩm thị tự cho mình giỏi giang vì biết làm đậu phụ, vội vàng mua xe bò, học người ta buôn bán, đợi sau này thua lỗ rồi mới biết.



Đối với những lời bàn tán của mọi người, Thẩm thị không hề để ý, mang tâm trạng hồi hộp và kích động bà đánh xe bò về nbaf.



Vừa về đến nhà, Phó Tiểu Thành và Phó Tiểu Lỗi đã chạy đến vây quanh, tò mò chạy vòng quanh xe bò. Phó Tiểu Thành muốn sờ con bò một chút, nhưng lại sợ hãi, tha thiết nhìn Thẩm thị nói: “Nương, đây thật sự là bò nhà chúng ta mua sao? Con có thể sờ nó một chút không?”



Thẩm thị cười ôm hắn lên, nắm tay nhỏ của hắn sờ con bò: “Đương nhiên là nhà chúng ta mua rồi. Đợi qua năm mới, nương sẽ đưa con cùng đi huyện thành nhé?”

Phó Tiểu Thành lớn như vậy, chưa từng đi huyện thành bao giờ. Nghe nói qua năm mới có thể ngồi xe bò đi huyện thành, lập tức vui mừng không thôi, ôm cổ Thẩm thị, hôn một cái lên mặt bà: “Cảm ơn nương, nương thật tốt.”

Phó Tiểu Lỗi cũng khát khao nhìn Thẩm thị, nhưng hắn lớn tuổi hơn, biết tình huống trong nhà, tuy trong lòng cũng mong muốn được ngồi xe bò đi huyện thành xem sao, nhưng lại hiểu chuyện mà không mở lời.



Nhìn thấy nhi tử mình hiểu chuyện như vậy, lòng Thẩm thị cay cay, giơ tay xoa vai hắn: “Lúc đó con cũng đi cùng.”



Phó Tiểu Lỗi vui mừng không thôi, nhưng vẫn cố nén biểu cảm trên mặt, ngoan ngoãn nói: “Nhưng con cũng đi rồi, ai ở lại trông nhà?”



Lâm Huyên nói: “Đợi mấy hôm nữa ta tìm người sửa sang lại tường rào, lúc đó ta lại làm một cái cổng sân, khi chúng ta ra ngoài thì khóa cổng lại là được.”



Tường rào Phó gia rất thấp, cổng sân cũng chỉ là tấm ván gỗ làm tạm, chỉ cần đẩy nhẹ là mở ra, độ an toàn và riêng tư của sân nhà rất kém, nàng đã sớm muốn củng cố và xây cao tường rào rồi.

Hôm nay Thẩm thị mua xe bò tổng cộng tốn ba mươi bảy lượng bạc, trên người chỉ còn lại một lượng bạc. Một lượng bạc này còn phải dùng làm vốn để kinh doanh đồ ăn, nơi nào nỡ lòng lấy tiền sửa sang tường rào!



Tuy nhiên, trong nhà vừa mua xe bò, mọi người đều vui vẻ, bà không muốn nói lời làm mất hứng, chỉ nói: “Chuyện này để sau hẵng nói, trước tiên dỡ xe bò xuống, dắt bò ra sân sau đã.”



Phó gia không có chuồng bò, nhưng trước đây có nuôi heo và gà, sân sau có dựng riêng một cái chuồng tranh cho gia súc ở, nhốt bò vào đó cũng tạm được.



Biết trong nhà sắp mua bò, Phó Tiểu Lỗi đã sớm lên núi cắt sẵn cỏ xanh. Cỏ xanh vào mùa này không dễ tìm, hắn cắt rất lâu mới được một sọt như vậy, nhưng thấy bò vàng ăn vui vẻ, Phó Tiểu Lỗi liền thấy mãn nguyện, cảm thấy mệt mỏi đến mấy cũng xứng đáng.

Lâm Huyên lại thấy, không thể cứ để Phó Tiểu Lỗi ở nhà làm việc đồng áng mãi, hắn lớn thế này rồi, cũng nên đi học tiếp thu kiến thức rồi. Nhưng tạm thời nàng chưa đề cập đến chuyện cho Phó Tiểu Lỗi đi học, mà nói với Thẩm thị: “Nương, trời càng ngày càng lạnh, cỏ xanh cũng khó cắt, chúng ta tìm người mua chút cỏ khô về nuôi bò vàng đi!”



Thẩm Dũng nói: “Mua gì mà mua, nhà ta cỏ khô thừa thãi đây này, lúc đó đến nhà ta mà kéo về!”



Mùa đông quả thực khó cắt cỏ, Thẩm thị cũng không từ chối, hứa hẹn với Thẩm Dũng rằng đợi ngày mai bán hết đậu phụ sẽ ghé qua nhà Thẩm Dũng kéo cỏ khô về.



Mấy ngày nay Thẩm thị tuy có dẫn Tiểu Ngũ và Tiểu Lục ra phố bán đậu phụ, nhưng bán không được nhiều lắm, chỉ tăng thêm được một thùng so với trước. Bây giờ có xe bò, Thẩm thị dự định mỗi ngày làm ba thùng đậu phụ đi bán, đồng thời làm hết bã đậu thành màn thầu bã đậu để bán.

Thẩm Dũng sợ Thẩm thị còn chưa học được đánh xe bò, tối hôm đó không về nhà, ở lại giúp đỡ cùng mọi người.



Ăn tối xong, Thẩm thị liền bắt tay vào làm đậu phụ.



Ban ngày, Thẩm Tiểu Ngũ và Thẩm Tiểu Lục đã xay xong đậu, lọc sữa đậu nành xong rồi. Hiện tại làm đậu phụ thì nhanh, nhưng hấp màn thầu bã đậu thì phải chờ bã đậu và bột mì trộn thêm men nhào thành khối, ủ men xong mới làm được.



Thẩm thị tuy đã học Lâm Huyên cách làm màn thầu bã đậu, nhưng nghĩ đến việc phải làm nhiều như vậy mang ra phố bán thì lại lo lắng, sợ không kiểm soát được lửa mà làm hỏng. Vì vậy, màn thầu bã đậu lần này là do Lâm Huyên làm.



Nhưng nàng sức lực nhỏ, bảo nàng nhào nhiều bột thế này thì nhào không nổi. Thực ra cẩn thận mà, là nàng đứng một bên, chỉ đạo Phó Cẩn Hoành và hai huynh đệ Thẩm Tiểu Ngũ làm.

Bột bã đậu nhào xong, sau khi cho vào nồi lớn ủ men, mọi người đều rửa mặt trở về phòng ngủ. Đến giờ Dần, Thẩm thị liền thức dậy, bắt đầu nhóm lửa hấp màn thầu.



Phó Cẩn Hoành, Thẩm Tiểu Ngũ và những người khác cũng lần lượt thức dậy. Màn thầu hấp xong, dùng chăn bông bọc lại, khiêng lên xe bò. Xe bò rất lớn, sau khi chứa màn thầu bã đậu và đậu phụ vẫn còn nhiều chỗ trống, Lâm Huyên cũng mang luôn bình phong lên xe.



Vì là ngày đầu bán màn thầu bã đậu, ngoài mấy đứa trẻ ra, mọi người đều ngồi xe bò đi huyện thành.



Đến huyện thành, Phó Cẩn Hoành nói: “Nương, người và biểu đệ đi chợ Đông bán đậu phụ đi! Con và cữu cữu đi bán màn thầu bã đậu là được rồi.”