Lâm Huyên thầm nghĩ, người này quả không hổ là cực phẩm vai ác chỉ kém nữ phụ trong sách. Lời này mặt ngoài như quan tâm Phó Cẩn Hoành, nhưng thực chất lại độc ác vô cùng.
Không chỉ ám chỉ Phó Cẩn Hoành không lo đọc sách chỉ mải mê chìm đắm trong tình ái, căn bản không xứng làm kẻ sĩ, mà còn bóng gió hắn phẩm hạnh có tỳ vết, có tiền không trả nợ, chỉ biết mua đồ ngon dỗ dành thê tử.
Nếu thanh danh này lan truyền, đừng nói đến chuyện thi cử đỗ đạt, e rằng ngay cả ở nông thôn trồng trọt cũng bị người khinh thường.
Nàng theo bản năng nhìn phản ứng của Phó Cẩn Hoành. Trong mắt hắn thoáng hiện một tia chán ghét và giận dữ, nhưng chỉ trong chớp mắt, hắn đã lấy lại nụ cười ôn hòa, thái độ khiêm nhường, lễ độ đáp lời Lưu thị: “Nhị bá mẫu hiểu lầm rồi, đây không phải là điểm tâm của Cát Tường lâu, đây đều là do nương tử ta dùng bí ngô và bột mì trong nhà làm ra. Về khoản nợ nhà các người, còn xin hai vị bá mẫu cho ta thêm ba ngày, ba ngày sau ta nhất định trả lại cho các người.”
Lâm Huyên cũng cực kỳ phối hợp mà xách giỏ tre đến trước mặt Lưu thị, vẻ mặt ủy khuất nói: “Nhị bá mẫu, ngươi thật sự hiểu lầm chúng ta rồi, những chiếc bánh này đều do ta tự tay dùng bí ngô và bột mì làm ra, ngươi nhìn xem, vỏ bí ngô đây vẫn chưa vứt đi!”
Nàng không chỉ cho Lưu thị xem mà còn nghiêng giỏ tre để Phó bà tử, Trần thị và các thôn dân xem náo nhiệt đều thấy rõ.
Trần thị thấy các thôn dân xì xào, dường như tin lời Lâm Huyên nói, bà ta lập tức nóng nảy đanh đá nói: “Chỉ dựa vào vỏ bí ngô thì chứng minh được gì? Ai biết ngươi cắt vỏ bí ngô này từ bao giờ?”
Lâm Huyên cầm một chiếc màn thầu tới chia nhỏ cho mọi người: “Mọi người có thể ngửi thử, nếm thử xem, trong này có phải có mùi vị bí ngô hay không.”
Những chiếc màn thầu hình nhím nhỏ của nàng tuy không lớn, mỗi người chỉ được một miếng nhỏ, nhưng màu vàng óng thoang thoảng hương bí ngô nồng đậm, lại mềm mại thơm ngon, khác hẳn màn thầu tam hợp mà các thôn dân thường làm.
Những thôn dân được chia màn thầu đều không ngớt lời khen ngợi tay nghề của nàng, quả không hổ là thiên kim nhà huyện lệnh, quả thực không giống những kẻ chân đất như bọn họ.
Trần thị hôm nay đến gây sự, một mặt là vì thấy tam phòng cô nhi quả phụ không có tiền trả nợ, muốn ép bọn họ giao ra quyển sách chế tác gia cụ của Phó Dĩ Bảo, mặt khác bà ta muốn trút cơn uất khí trong lòng.
Đúng vậy, năm đó Phó gia phân gia là do bà ta xúi giục, nhưng bà ta làm vậy là vì Phó gia quá nghèo, bà bà lại quá mức bất công. Nhi tử bà ta Phó Thanh Sơn là trưởng tôn của Phó gia, vậy mà còn chưa được đi học đường đọc sách. Trong khi đó, hài tử tam phòng lại được đưa đi học đường đọc sách!
Chẳng lẽ con cháu tam phòng quý giá hơn? Dựa vào cái gì con của bà ta phải xuống ruộng làm việc, còn con cái tam phòng lại được đến học đường đọc sách?
Thế là bà ta âm thầm liên kết với nhị phòng gây náo loạn một phen, thuận lợi buộc tam phòng phân gia, nhưng sau khi phân gia, tam phòng lại sống tốt nhất!
Phó Dĩ Bảo chẳng biết gặp vận may gì, có được một quyển sách chế tác gia cụ. Tay nghề mộc vốn bình thường của hắn nhờ quyển sách ấy bỗng trở nên xuất chúng.
Từ khi có quyển sách kia, trong vòng mười dặm tám thôn, ai cưới vợ gả con đều tìm hắn làm gia cụ. Hắn không chỉ mua được hơn mười mẫu ruộng tốt, mà còn rời khỏi nhà cũ Phó gia xây một ngôi nhà mới khang trang, thậm chí còn đưa đại nhi tử Phó Cẩn Hoành vào huyện thành đọc sách.
Trong khi đó, hai phòng còn lại vẫn chen chúc trong ngôi nhà cũ với Phó bà tử và Phó lão nhân. Tuy con cái của bọn họ cũng được đi học đường, nhưng chỉ là trường làng, sao có thể so được với học đường huyện thành?
Nhìn tam phòng ngày càng rực rỡ, trong lòng Trần thị như bị thiêu đốt, bà ta hối hận, nếu không phải năm đó bà ta liên kết với nhị phòng gây rối, tiền bạc Phó Dĩ Bảo kiếm được vẫn thuộc về công quỹ, nhi tử của bà ta có lẽ cũng được đi huyện thành đọc sách, nói không chừng đã sớm thi đậu đồng sinh!
Cũng may ngày lành của tam phòng chẳng kéo dài. Mùa đông năm ngoái, Phó Dĩ Bảo trên đường đưa gia cụ cho nhà mẹ Thẩm thị, sau khi trở về không may rơi xuống sông, dù được cứu lên nhưng lại mắc bệnh nặng, vì chữa bệnh tam phòng không chỉ tiêu sạch tiền bạc trong nhà mà còn tìm bọn họ mượn mấy lượng bạc chữa bệnh.
Lúc cho tam phòng mượn bạc, Trần thị đã tính toán kỹ, bà ta không cần tam phòng trả tiền, chỉ muốn bọn họ dùng quyển sách chế tác gia cụ để gán nợ. Dù sao nam nhân nhà bà ta cũng biết làm mộc, chỉ cần có quyển sách ấy, hắn nhất định cũng sẽ chế ra đủ loại gia cụ tinh xảo.
Khi Phó Dĩ Bảo bệnh nặng, bà ta đã ám chỉ rất nhiều lần, bảo hắn dùng quyển sách gán nợ, nhưng hắn cứ giả vờ không hiểu.
Sau khi Phó Dĩ Bảo qua đời, bà ta lại nhắc chuyện này với Thẩm thị và Phó Cẩn Hoành nhiều lần, làm bọn họ dùng quyển sách kia gán nợ, nhưng cả hai nhất quyết không đồng ý.
Hôm nay khó khăn lắm bà ta mới tìm được cơ hội đến gây áp lực, vốn muốn ép bọn họ phải đồng ý, nhưng không ngờ tới chẳng những không đạt được mục đích, ngược lại còn để Lâm Huyên nhận được một phen lời khen ngợi.
Bà ta sao có thể cam tâm, bĩu môi nói: “Ai chẳng biết ngươi ngay cả quần áo cũng không biết giặt, ngày ngày sai hai đứa nhỏ ra sông giặt thay! Ngươi mà làm được điểm tâm tinh xảo thế này? Lừa ai chứ?"
"Hơn nữa dù là tự mình làm, chắc cũng tốn không ít bột mì thượng hạng đi? Các ngươi nợ tiền nhà chúng ta không trả, lại mua bột mì quý như vậy ăn?”
Lâm Huyên nhún vai, ra vẻ bất đắc dĩ: “Ngươi không tin ta cũng chẳng có cách nào, dù sao đây cũng là bí phương gia truyền nhà ta, chẳng lẽ để ngươi tin, ta phải đem phương pháp làm điểm tâm nói cho ngươi hay sao?"
"Hơn nữa, điểm tâm này ta làm không phải để nhà ta ăn, mà là để mang ra phố bán. Nợ bạc của bá phụ bá mẫu, cả nhà ta ăn không ngon, ngủ không yên. Nương vì muốn sớm trả nợ cho bá phụ bá mẫu, đến giờ vẫn còn ở nhà Phùng viên ngoại giặt quần áo chưa về đâu!”
Lời này vừa thốt ra, Trần thị không tiện chất vấn điểm tâm có phải do nàng làm hay không. Nếu tiếp tục truy hỏi, e rằng sẽ bị người ta hoài nghi bà ta thèm muốn bí phương của cháu dâu.
Hơn nữa, Phó Cẩn Hoành đã hứa ba ngày sau trả nợ, hiện tại bà ta cũng khong tiện lấy cớ này để gây sự thêm. Nếu cứ cố chấp sẽ khiến người khác nghĩ bà ta là đại bá mẫu khắc nghiệt.
Điều khiến bà ta nghẹn khuất hơn chính là, các thôn dân bị giọng the thé của bà ta kéo đến lại quay sang khuyên nhủ bà ta. Người thì nói Thẩm thị không dễ dàng, một quả phụ nuôi một đám hài tử. Kẻ lại nói dù tam phòng đã phân gia, nhưng dù sao đánh gãy xương còn dính gân, đều là con cháu nhà mình, có thể giúp thì giúp nhiều một chút...
Đám đông xôn xao bàn tán, khiến Trần thị tức đến suýt nghẹn thở.
Nhưng dù tức giận đến đâu, bà ta cũng không dám biểu hiện ra ngoài, để tránh bị người ta nói là nhỏ nhen, bà ta đành gượng gạo khích lệ Phó Cẩn Hoành vài câu, rồi ôm một bụng tức rời đi.
Trời bên ngoài dần tối, nhà cửa của mọi người vừa bị mưa đá đập tan hoang, lúc này chẳng ai còn tâm trạng nán lại, từng nhóm ba năm người lặng lẽ tản đi.
Sau khi mọi người rời khỏi, Lâm Huyên vội hỏi: “Tiểu Thành thế nào rồi? Đại phu nói sao?”
Phó Cẩn Hoành kinh ngạc liếc nhìn nàng. Thấy ánh mắt nàng chân thành, rõ ràng là thật lòng quan tâm, trong mắt hắn hiện lên một tia ấm áp: “Đại phu đã châm cứu và kê thuốc, chỉ cần uống thuốc đúng liều sẽ ổn thôi.”
Lâm Huyên nhẹ nhàng thở ra, đang do dự có nên hỏi chuyện trả nợ hay không, thì thấy Phó Tiểu Lỗi mắt đỏ hoe, lao vào như không kìm nén được nữa, ôm lấy Phó Cẩn Hoành khóc nức nở: “Đại ca, không hay rồi! Nương mất tích rồi! Hu hu... Đều tại đệ! Nếu không phải đệ đi tìm nương nói tiểu đệ bị bệnh, nương đã không xảy ra chuyện! Hu hu...”