Tất cả đàn ông Chu gia đều bị sung quân, nhưng Đại Yến đã cho bọn họ cơ hội lập công chuộc tội.
Nếu có thể được thăng quân hàm trong quân doanh, bạn sẽ được coi là có vinh dự này, hoàng đế cũng sẽ xá tội cho tổ tiên bạn.
Nhưng ra chiến trường không phải là chuyện đơn giản, có thể đầu bạn sẽ ở một nơi còn thân thì chỗ khác.
Để Chu Châu Hoa không phải ra chiến trường, chú Hai nhà họ Chu đã bỏ ra rất nhiều tiền để đưa hắn ta đến Kiêu Ngự doanh.
Nhóm binh lính ở Kiêu Ngự doanh toàn là những cậu ấm trẻ tuổi, đều là bị hoàng đế phạt đến nơi này để huấn luyện.
Ai lại ăn no rửng mỡ rảnh rỗi sinh nông nỗi lao đầu vào Kiêu Ngự doanh làm gì chứ?
Vì vậy, Kiêu Ngự doanh là là nơi an toàn nhất trong toàn bộ trại phía Bắc Cương, đồng thời cũng là trung tâm hùng mạnh nhất có thể tiếp cận được.
Chu Chu Hoa lại sẵn sàng tặng quà, nhanh chóng trở thành thủ lĩnh của Kiêu Ngự doanh.
Chu Sơ Ninh biết em họ mình nhập ngũ không dễ dàng, không thể để hắn hành động bốc đồng vào lúc này.
Khương Phóng tuy rằng còn rất tức giận nhưng hắn biết, lúc này hắn cũng chỉ có thể chịu đựng.
Đợi khi hắn đạt được quân công nhất định, nắm được quyền lực trong tay, báo thù cũng sẽ không muộn.
Khương Phóng hốc mắt hơi đỏ lên, nói: "Chị họ, là em vô dụng hại chị phải chịu ấm ức. Trước khi đi em đã hứa với gia đình dì là sẽ chăm sóc cho chị thật tốt. Nhưng bây giờ..."
Chu Sơ Ninh thầm nghĩ: Cậu có thể nghỉ ngơi một chút mà! Cậu không thấy ánh mắt của dì em khi nghe lời thề son sắt của cậu à? Chị họ của cậu sớm đã trốn mất xác từ lâu rồi, nếu như bây giờ cậu biết được người đang lắng nghe tâm sự chân thành của cậu là một tên đực rựa thì cậu có cảm thấy hoài nghi nhân sinh khum?
Chẳng qua Chu Sơ Ninh có ấn tượng rất tốt với người “em họ” này, rõ ràng hắn còn nhỏ tuổi hơn cậu nữa nhưng hàng động lại như một người đàn ông đầu đội trời chân đạp đất.
Cậu vỗ vỗ vai Khương Phóng, đổi giọng nói: “Em nói ngốc gì thế? Em đã làm rất tốt mà, chị nghĩ kỹ rồi, ngày mai chị sẽ vào trấn mở quán bán tàu hũ. Chỉ cần chúng ta siêng năng làm việc, thì ngày lành sớm muộn gì cũng sẽ đến thôi.”
Nói xong, cậu giơ búi tóc lên, nhìn Khương Phóng bằng ánh mắt dịu dàng khích lệ.
Trong mắt Khương Phóng, cử chỉ giả tạo này bị hiểu lầm thành liếc mắt đưa tình.
(Khương Phóng: ...Chị à, chị gϊếŧ em mất!)
Vi Vũ biết được “nội tình” lập tức bước vào giữa hai người, ngăn chặn tình hình càng thêm xấu đi.
Khương Phóng vui mừng đưa toàn bộ số tiền thưởng cho Chu Sơ Ninh: “Chị họ, chị lên trấn thuê nhà đi! Nhà nhỏ cũng không sao, tránh xa đám người vô ơn này ra cho khuất mắt. Trấn trên cách Bắc Cương cũng không xa, em có thể tùy thời ra ngoài thăm chị."
Haizz, tuy rằng em họ là một cậu em trai tốt, nhưng mình không thể nhận tiền của em ấy được.
Mình không phải Chu Sơ Yểu, huống chi mình vẫn là đàn ông, không thể cho cậu em ngốc nghếch này những gì hắn mong đợi.
Vì thế cậu đưa chiếc vòng tay trong tay ra, từ chối: “Số tiền nhỏ này em nên giữ lại cho bản thân đi! Chiếc vòng tay này là đồ tốt, ngày mai chị sẽ bảo Vi Vũ vào trấn tìm cách bán đi, có thể đổi được mấy lạng bạc."