Chương 7: Mẹ kiếp, bố mày ngứa tay rồi đấy nhé!

Chu Châu Quang hừ một tiếng nói: "Chị mơ đẹp đấy! Đừng tưởng tôi không biết giá trị của chiếc vòng tay này nhé!"

Chu Sơ Ninh khẽ cười khẩy một tiếng: “Thế cô chắc cũng biết chiếc vòng tay này là được Lê thị Chu gia ta bán đấu giá công khai nhỉ? Ai dám thu mua tài sản của tội thần hửm? Nhân lúc tâm trạng bây giờ của tôi tốt, cô còn có thể lấy vòng tay này mà đổi một bát tàu hũ non chưng thịt ba chỉ, đợi lát nữa chúng tôi ăn xong rồi thì còn cái nịt nhé, cho dù cô có muốn cũng chẳng được đâu. Cô suy nghĩ cho kỹ, vòng tay giữ lại có thể no bụng được không.”

Không biết có phải vì cô ta đang tiến lại gần mà hương thơm càng ngày càng quyến rũ hay không.

Chu Châu Quang liếc nhìn chiếc vòng tay trong tay, sau đó nhìn tàu hũ trắng mềm và thịt ba chỉ đang sôi trong nồi trên lửa nhỏ, vị giác của cô ta lập tức lấn át lý trí.

Cô ta bước tới, đặt chiếc vòng tay vào tay Chu Sơ Ninh, sau đó đi tới bên nồi múc một bát lớn.

Có lẽ vì quá đói cho nên chỉ 2-3 ngụm là cô ta đã giải quyết sạch chén tàu hũ rồi.

Cảm giác no đã lâu không được cảm nhận khiến Chu Châu Quang suýt nữa bật khóc tại chỗ, có trời mới biết bao lâu rồi cô ta không được ăn thịt.

Hời đất ơi, trắng trắng mềm mềm, cắn vào miệng vừa mịn vừa trơn, vị của nước dùng còn ngon hơn cả thịt luôn, cũng không biết là thứ gì nữa.

Sau khi ăn no, cô ta nhìn Chu Sơ Ninh đang nghịch chiếc vòng tay, thoáng cảm thấy tiếc nuối.

Cô ta vừa mới nói với mẹ mình ra ngoài bán vòng tay, bây giờ chiếc vòng tay đó lại được đưa cho Chu Sơ Ninh, khi về cô ta phải giải thích thế nào với mẹ thế nào đây?

Có lẽ bởi vì no đủ, lý trí đã chiếm lĩnh cao độ, trong lòng cô ta không khỏi oán hận.

Nếu không có Chu Sơ Ninh, cô ta vẫn là đại tiểu thư Nhị gia nhà họ Chu, tội gì phải rơi vào hoàn cảnh như vậy?

Còn chiếc vòng ngọc vừa rồi nữa, dùng nó đói đổi lấy một bát đồ ăn, nghĩ hay thật đấy!

Cô ta quay đầu nhìn Chu Sơ Ninh nói: “Chị họ, tốt nhất chị nên trả lại vòng tay cho tôi đi! Dù sao nếu như mẹ tôi không thấy được tìm thì cũng sẽ đến tìm chị để đòi thôi à!”

Cô nàng Vi Vũ cau mày, tức giận nói: "Tiểu thư à, cô nói vậy mà nghe được sao hả? Cô ăn cũng đã ăn rồi, giờ lại bảo trả lại vòng tay cho cô là ý gì chứ?”

Ai ngờ Chu Châu Quang cười khẩy: “Mày bảo tao ăn rồi á? Tao ăn cái gì nào? Mày lấy bằng chứng ra đây! Người nào ăn đồ ăn thúi của chúng mày hả? Rõ ràng là mày giật chiếc vòng tay của tao!”

Chu Sơ Ninh: “…”

Mẹ kiếp, bố mày ngứa tay rồi đấy nhé!

Cậu đang định nói gì đó, Khương Phóng đã dùng dao đập vào một hòn đá.

Hòn đá “bụp” một tiếng vỡ tung, song con dao lại chẳng hề hấn gì.

Chu Châu Quang sợ đến mức lùi lại hai bước, tay run run nói: "Mày… Mày đợi một chút, tao sẽ nói cho mẹ tao biết ngay!"

Nói xong cô ta quay người bỏ chạy về phía sân.

Khương Phóng tức giận nói: “Trước đây bọn họ không phải như vậy, mỗi ngày đều chạy tới nịnh nọt chúng ta cơ! Chiếc vòng tay này rõ ràng là của hồi môn của mẹ chị, lấy lại là chuyện đương nhiên. Nếu như em không làm dữ lên thì khéo chị ta đã nhào vào cướp mất vòng tay ấy chứ!”

Vừa nói, hắn vừa cầm một con dao lớn chuẩn bị xẻ toang cánh cửa Đông viện.

Nhưng Chu Sơ Ninh đã tóm lấy ấy, thuyết phục: “Nhóc con nóng nảy này, em không quan tâm đến quân quy nữa à? Em vừa mới được thăng chức tiểu kỳ đó, tương lai tươi sáng còn ở phía trước! Em cứ vậy mà cầm đao xông vào, Vừa cầm dao xông vào, Chu Châu Hoa ở Kiêu Ngự doanh không kiện em chắc?”