Chương 5: Tàu hũ thạch

Đợi nồi sữa đậu nành thứ hai sôi và giảm lửa thì cho bột thạch cao và nước vào, khuấy đều, chắt hết nước thạch cao trong.

Chu Sơ Ninh đợi nồi sữa đậu nành thứ hai sôi lên thì giảm lửa lại, sau đó cho bộ thạch cao vào nước khuấy đều cho tan ra, chắt hết nước thạch cao trong.

Bước tiếp theo cũng chính là chìa khóa then chốt để làm ra tàu hũ ngon.

Vỏ quýt dày có móng tay nhọn, chính là nói thạch cao “trị” tàu hũ này đây.

Sau khi sữa đậu nành nguội bớt một chút thì cho nước thạch cao đã chuẩn bị sẵn vào, ủ khoảng một lúc, sẽ có được ngay một nồi tàu hũ đông hay còn gọi là tàu hũ thạch.

Vi Vũ nhìn nồi tàu hũ thạch nói: "Thiếu gia ơi, nước tiết ra này là sao ạ? Aiz, tiếc ghê, sữa đậu nành này không uống được.”

Chu Sơ Ninh lấy ra một hộp thức ăn lớn, vẻ mặt thần bí nói: “Sữa đậu nành không uống được, nhưng tàu hũ có thể ăn.”

Vừa nói, câu vừa cắt bốn góc của hộp thức ăn, lại chọc thêm vài lỗ lớn ở phía dưới.

Hành động của cậu khiến Vi Vũ cảm thấy rất tiếc hùi hui, cô nói: “Thiếu gia à, đây là hộp thức ăn ngài mang từ trong nhà theo mà, ngài cứ như vậy hủy đi sao?”

Chu Sơ Ninh nói: “Thức ăn không có, còn cần hộp đựng làm gì hả cô ngốc?”

Vi Vũ thầm nghĩ, cũng đúng ha, dù sao khi đói bụng cũng không thể ăn hộp thức ăn được.

Tiếp theo Chu Sơ Ninh lại sai Vi Vũ bỏ tàu hũ thạch vào hộp thức ăn có phủ vải lưới nhỏ, nước trong theo lỗ dưới đáy hộp thức ăn chảy xuống đất, chỉ còn lại tàu hũ đã đông.

Sau đó, Chu Sơ Ninh dùng vải gạc bọc tàu hũ thạch lại, dùng tấm gỗ ép chặt hộp thức ăn, cuối cùng đặt một hòn đá nặng lên đó kết thúc công việc.

Cả hai chủ tớ đều chưa ăn gì, hiện giờ đang đói meo râu, thế nên Chu Sơ Ninh và Vi Vũ bèn làm một bát tàu hũ trước.

Cho thêm một chút muối và ít rau rừng vào tàu hũ, không cần nêm thêm gia vị đặc biệt gì nữa thì đã ngon nách giật giật luôn rồi.

Vi Vũ vừa ăn vừa khen: “Hời ơi thiếu gia ơi, tàu ngũ ngài làm còn ngon cơm lúc chúng ta còn trong phủ nữa!”

Cô nàng không khỏi hô lên để bày tỏ sự ngưỡng mộ của mình đối với món ăn.

Chu Sơ Ninh cười nói: "Nhóc à, đó là bởi vì trước đó em không có đói. Bây giờ em đang rất đói bụng nên khi ăn thức ăn vào sẽ cảm thấy nó rất ngon miệng.”

Vi Vũ phản bác: "Không đâu, rõ ràng là thiếu gia nấu ăn rất giỏi! Nhất định là trước đây cậu chưa từng có cơ hội thể hiện tài nghệ của bản thân thôi, cuối cùng bây giờ cũng có cơ hội bộ lộ rồi.”

Ha ha, còn tìm cho ta bậc thang này cơ đấy! Chu Sơ Ninh không khỏi muốn khen ngợi Vi Vũ.

Nếu không thì một người “bên ngoài” như cậu thật sự không biết nên suy nghĩ bịa chuyện như thế nào nữa.

Lúc này Khương Phóng đi mua thịt cũng đã quay lại, không chỉ xách theo 2-3 cân thịt heo ba chỉ mà còn có cả một miếng mỡ nữa, trên mặt còn mang theo nụ cười.

Chu Sơ Ninh hỏi: “Em đi mua thịt lâu như vậy, về tới còn cười vui vẻ thế kia, là gặp được người đẹp đấy à?”

Khương Phóng lắc đầu, đưa thịt cho Vi Vũ, nói: "Không phải, chị họ à, chị đoán xem em đi mua thịt gặp được ai nào?”

Chu Sơ Ninh suy nghĩ một chút, hỏi: "Khinh Tuyết hửm?"

Khương Phóng gật đầu: “Cũng không hẳn, em tưởng cô ta tìm được ‘cành cao’ gì gì đó ghê gớm lắm, hóa ra là gả cho một gã đồ tể bán thịt heo. Mà đồ tể thì thôi đi, đằng này cô ta lại là làm thϊếp. Có lẽ ngay từ đầu cô ta cũng không biết bản thân phải làm thϊếp đâu, kết quả khi cô ta ngồi kiệu đến nhà rồi, vợ cả của gã đồ tể kia hoàn toàn không cho cô ta vào cửa. Mà chị cũng biết rồi đó, tính tình Khinh Tuyết cũng đâu phải dạng vừa, lập tức làm ầm ĩ trước cửa hàng thịt…”

Khương Phóng càng nói càng vui vẻ, cuối cùng mắng một cậu: “Bao nhiêu năm nay trong phủ đối xử với cô ta đâu có tệ, vậy mà vừa có chuyện thì cô ta đã tìm cành cao khác mà đậu. Em thấy đáng đời cô ta lắm!”

Vi Vũ cũng chửi hai câu: "Chứ còn gì nữa, Nhị thiếu gia không biết hôm đó cô ta bắt nạt đại thiếu… Tiểu thư như thế nào đâu, nếu không…”

Chu Sơ Ninh ngăn cô nàng lại, nói: "Được rồi Vi Vũ, mỗi người đều có số phận của mình, đó là sự lựa chọn của chính cô ta, xem phần số của cô ta vậy!”

Nói xong, cậu lấy miếng mỡ từ trong tay Vi Vũ, bảo Khương Phóng nhóm lửa: “Mỡ này tới đúng lúc lắm, để làm tàu hũ ky chiên cho các em ăn.”

Lúc này Khương Phóng mới chú ý tới mấy cái gậy tre chứ đầy váng đậu, liền hỏi: “Chị họ, đây là gì vậy ạ?”

Vi Vũ với vẻ mặt đầy tự hào nói: "Cái này là do thiếu… Tiểu thư dùng đậu nành ngâm nước mà đại doanh loại bỏ để làm á, em và ngài ấy vừa mới ăn một bát tàu hũ thạch, ngon lắm luôn!”