Chương 33: Thuê cửa hàng

Chu Sơ Ninh hỏi thăm bà thím bên cạnh: "Làm phiền hỏi một câu, cửa hàng này muốn cho thuê đúng không ạ?"

Bà thím thấy cậu là một cô nương nên thái độ có chút lạnh nhạt, chỉ chỉ lên cửa nói: "Chẳng phải dán giấy cho thuê đó sao?"

Chu Sơ Ninh gật đầu, thầm nghĩ đây có lẽ là chủ nhà: "Không biết tiền thuê là bao nhiêu?"

Người phụ nữ lớn tuổi đánh giá “nàng”, thấy “nàng” ăn mặc cũng không tầm thường, còn là một bộ váy áo tơ lụa thượng đẳng, lúc này sắc mặt mới dễ nhìn hơn: "Thuê một tháng 500 văn, đừng thấy cửa hàng nhà tôi không lớn, nhưng là khu vực mà cô nương nào cũng nhìn thấy. Bán son phấn bột nước, nhất định có thể thu hút không ít khách."

Chu Sơ Ninh từng biết rõ tiền thuê nhà ở kinh thành, 500 văn cũng coi là hợp lý, chỉ là cửa hàng này vừa nhỏ, lại còn ở Bắc Cương.

Chu Sơ Ninh lập tức ý thức được, chủ nhà này đang gạt mình.

Cậu cười nhạt một tiếng, nói: "500 văn hơi đắt, 300 văn thôi! Thấy người làm này của tôi không? Một tháng tôi trả cho cậu ấy 300 văn tiền lương, bà đòi 500 văn, thôi vậy."

Đại Ngưu cũng là không ngờ rằng, thì ra một tháng mình có tận 300 văn.

Lúc đầu cậu ấy cho rằng có thể đi theo chủ nhân học nghề, không trả tiền công cũng được, ai ngờ chủ nhân lại hứa cho cậu ấy 300 văn, số tiền này ở Bắc Cương nghèo nàn có thể nói là khá cao.

Nếu chủ nhân đã xem trọng mình như thế, vậy mình cũng không thể như xe bị tuột xích được.

Đại Ngưu lập tức bắt chước lời nói điển hình của Bắc Cương và nói với phụ nhân kia: "Thím à, có chắc cửa hàng này của thím mỗi tháng thuê 500 văn không? Nhà tôi ở thôn Tây Phong, từ nhỏ hay chạy lên thị trấn, cửa hàng lớn như của thím không thể nhiều hơn 300 văn đâu. Đây là cô nương nhà tôi còn tốt bụng, không trả tiền cố định cho thím. Tiệm mộc ở chợ Bắc lớn hơn cửa hàng này của thím nhiều, một tháng chỉ cần 270 mươi văn thôi."

Chu Sơ Ninh cũng đã nhìn ra, phụ nhân này là ma cũ bắt nạt ma mới, thấy “nàng” là người nơi khác, còn là “phụ nữ” nên cố ý nâng giá cố định.

Nhưng bà ta vừa thấy người bản địa đi theo bên cạnh Chu Sơ Ninh, sắc mặt lại dịu xuống trong nháy mắt, đứng dậy giải thích: "Nếu là người bản địa, vậy tôi cũng nói thật! Cửa hàng này có thể thuê 300 văn, nhưng không thể ít hơn được nữa. Chợ Bắc có thể so sánh với chợ Nam này được sao? Bên đó là chợ gia súc, làm sao bì được với phố xá sầm uất người đến người đi này của tôi được? Nó lại lớn, chẳng phải là càng có đông khách cửa hàng càng phát đạt sao?"

Chu Sơ Ninh cũng thầm nghĩ như vậy, cậu cũng vì nhìn trúng lưu lượng khách dồi dào ở đây nên mới hỏi.

Có Đại Ngưu là dân bản địa mở to mắt, có lẽ cũng không sai được, thế là cậu dứt khoát quyết định: "Được rồi, tôi sẽ thuê với giá 300 văn, thím à, thím viết thuê khế đi!"

Cổ đại thuê nhà cũng có hợp đồng thuê, để tránh hai bên quỵt nợ.

Bà thím đứng dậy phủi phủi đất trên người, nói với bọn họ: "Đi thôi! Cùng nhau tới chỗ sư gia viết thuê khế."

Sư gia là phụ tá ở cổ đại, có nghĩa là quân sư hoặc thư ký, bởi vì có thể biết đọc biết viết nên thường xuyên viết hộ giấy tờ lấy chút tiền công.

Chu Sơ Ninh tò mò hỏi: "Thím à, sư gia mà thím nói là học trò của ai?"

Bà thím không lạnh không nhạt đáp: "Còn có thể là học trò của ai được nữa, chẳng phải là vị quan nội hầu đó sao."

Chu Sơ Ninh không biết quan nội hầu ở đây có giống với ghi chép trong lịch hay không, hẳn là nhỏ nhất trong hầu vị.

Dựa theo hộ thực ấp, cụ thể quan nội hầu ở đây sẽ thu thuế của bao nhiêu hộ, vậy phải xem ý của hoàng đế như thế nào.

Hiện tại Chu Sơ Ninh đang hối hận, cậu cũng không biết vị quan nội hầu này có phải là nhân vật mấu chốt trong nguyên tác hay không, sớm biết thì lúc trước đã đọc thuộc lòng toàn bộ văn bản rồi.

Ba người đi tới trước mặt một người trẻ tuổi đang bày quầy bán tranh chữ, bà thím lấy ba văn tiền cho anh ta, đối phương lập tức thuần thục viết thuê khế.

Sau khi viết xong,đối phương giao hai bản thuê khế giống nhau cho bà thím, bà ta và Chu Sơ Ninh chia nhau ký tên đồng ý, giao kèo thuê này coi như hoàn thành.

Chu Sơ Ninh cũng không ngờ việc thuê nhà lại thuận lợi như vậy.

Cậu cất hợp đồng đi, nhận lấy chìa khóa mà bà thím đưa cho cậu và nói với Đại Ngưu: "Đi thôi! Chúng ta đi bố trí qua loa một chút, sau này cậu trông coi quầy hàng ở đây. Như tôi vừa nói, mỗi tháng cho cậu 300 văn."