Chương 32: Người phụ nữ này thật thú vị

Một đêm im ắng, ngày hôm sau, Chu Sơ Ninh lại dậy thật sớm.

Hôm nay cũng phải đi bán đậu hũ, nhân tiện còn phải xem một cửa hàng ở huyện thành.

Mỗi ngày đến phố xá sầm uất cũng không phải kế lâu dài, hơn nữa phường đậu hũ có cửa hàng cố định thì mọi người mua đậu hũ cũng thuận tiện.

Sáng sớm Vi Vũ cũng tới chỗ thợ mộc lấy khuôn gỗ về, cô nàng liên tục ca ngợi tay nghề của thợ mộc: "Thợ mộc này làm việc vừa nhanh vừa cẩn thận tỉ mỉ, mặc dù cánh tay bị tật nhưng không có bất kỳ ảnh hưởng gì."

Đúng vậy, đàn ông lành lặn trong thôn đều đi đánh trận, chỉ có những người tàn tật này được ở lại.

Phúc hay họa, quả nhiên không thể chỉ nhìn vào bề ngoài.

Sáng sớm, Chu Sơ Ninh nghe Triệu đại nương nói về chuyện của Đại Ngưu, cũng là anh chàng có tật ở chân.

Vóc dáng không cao, nhưng trông có vẻ rất khỏe mạnh, vừa hay cậu cũng đang cần một người đánh xe đi đi về về nên giữ cậu ấy lại.

Đại Ngưu cũng rất tài giỏi, đóng xe chuyển hàng chỉ là chuyện nhỏ.

Chu Sơ Ninh quan sát cậu ấy một lát, cảm thấy đứa nhỏ này chịu khó nên để cậu ấy ở lại.

Trước khi đi huyện thành, Chu Sơ Ninh dặn dò Vi Vũ: "Chia thợ thành hai nhóm, một nhóm làm ca sáng, một nhóm làm ca chiều. Ca sáng làm từ giờ Thìn đến giờ Dậu, ca chiều làm từ giờ Ngọ đến giờ Hợi. Ca sáng phụ trách bữa sáng, sữa đậu nành và tào phớ, ca chiều phụ trách nghiền đậu hũ."

Tạm thời cậu và Đại Ngưu phụ trách bán hàng, thời gian lâu dài, nếu như Đại Ngưu đáng tin thì giao cho cậu ấy làm xuất hàng một mình.

Đại Ngưu nghe Chu cô nương tin tưởng mình như thế, lập tức quỳ xuống định dập đầu với chủ nhân.

Chu Sơ Ninh sợ hãi vội vàng đỡ cậu ấy lên: "Dưới đầu gối đàn ông là vàng, lạy trời lạy đất lạy cha mẹ. Ta chỉ là chủ của cậu, cậu bỏ sức ta bỏ tiền, bình đẳng hỗ trợ lẫn nhau, không có gì phải quỳ cả."

Chu Sơ Ninh chịu ảnh hưởng của tư tưởng hiện đại, không ưa những tôn ti đó của cổ đại.

Cách một bức tường, Trưởng Tôn Thanh Minh đang tập võ sáng sớm cũng nghe thấy câu nói này của cậu, chỉ cảm thấy “người phụ nữ” này bắt đầu thú vị.

Chỉ là hôm nay y còn có chuyện quan trọng phải làm, muốn một mình lẻn vào doanh trướng của Kiêu vương một lần.

Kim Hổ báo tin, hôm nay Kiêu vương sẽ đi săn ở Yến Sơn Xuân, doanh trướng canh gác trống rỗng, chính là cơ hội tốt để lẻn vào.

Trưởng Tôn Thanh Minh thu kiếm, nhìn sắc trời phía đông chợt sáng, lại dịch dung một cách tinh tế rồi lặng lẽ kín đáo đi về phía Kiêu Ngự doanh.

Hôm nay Chu Sơ Ninh vẫn tiếp tục sử dụng cách tuyên truyền của ngày hôm qua, lần này không cần cậu gào to cũng có rất nhiều khách quen ghé tới.

Thậm chí đậu hũ hôm nay bán còn tốt hơn hôm qua, có người mua những ba hoặc năm cân trở về.

Bởi vì đậu hũ có lợi nhuận cao, 1 cân đậu nành ra được 3-4 cân đậu hũ, chi phí thấp mà hương vị ngon, nhưng thật ra là hàng hóa có doanh thu rất tốt.

Ngoại trừ có chút khổ cực và mệt nhọc, song được cái lãi rất cao.

Chưa đến nửa ngày, Chu Sơ Ninh đã bán hết một xe 400 cân đậu hũ.

Tiền được 1200 văn, cậu lại đi gần đó đổi một lượng bạc.

Đến thời điểm này, dựa vào bán đậu hũ cậu đã kiếm được hơn ba lượng bạc, có thể thuê một cửa hàng không tệ ở huyện thành.

Chu Sơ Ninh nói với Đại Ngưu: "Đại Ngưu, dọn quầy rồi đi theo ta tìm cửa hàng phù hợp."

Lúc này Đại Ngưu còn đang đắm chìm trong cách thức bán hàng của chủ nhân, một xe đậu hũ như thế. Cậu ấy thầm nghĩ thế nào cũng phải bán mất cả ngày trời, chưa từng nghĩ rằng không đến nửa ngày đã bán hết toàn bộ.

Nghe tiểu thư dặn dò, lập tức bước tập tễnh đi theo: "Vâng, tiểu thư."

Nói chung là Chu Sơ Ninh hài lòng với người làm này, tuy không lanh lợi lắm, có điều quả thực chăm chỉ và an phận.

Đây là lần đầu tiên cậu đi dạo chợ của trấn Nhạn Hồi, tuy cũng không sầm uất, nhưng lại vô cùng náo nhiệt.

Người dân Bắc Cương đều ở đây làm mua bán nhỏ, cái thế giới hư cấu này gần giống với thời đại đo lường thống nhất, tiền cũng lưu thông thống nhất, cho nên không có tình trạng lấy vật đổi vật.

Như thế này rất tốt, có hệ thống giao dịch hoàn thiện, làm ăn cũng càng thuận tiện hơn.

Cậu dạo quanh thị trấn này một vòng, ngoại trừ mấy ngôi nhà hai tầng cực kỳ bắt mắt thì cơ bản đều là nhà trệt.

Cuối cùng cậu nhìn trúng một cửa hàng sát đường rộng khoảng hai mươi mét vuông, phía trên dán giấy cho thuê, thoạt nhìn tình hình là đang đợi thuê.