Chồng của chị Ba đã chết, một mình chị ta nuôi con, thêm một cô em chồng ở nhà chỉ biết ăn không ngồi rồi.
Chị ta đã sớm muốn gả cô em chồng đi, thế nhưng mấy năm nay Bắc Cương chiến sự không ngừng, đàn ông đến tuổi chết hoặc bị thương, còn có người bị bắt vào quân doanh, cũng là ôm đầu sống qua ngày.
Trương Hâm Xương quả thực không phải người, nhưng tóm lại là không chống lại được sự cám dỗ của một trăm lượng bạc kia.
Chị Ba lập tức nhận bạc và đẩy cô em chồng vào hố lửa.
Khi Triệu đại nương trở về, đúng lúc bắt gặp chị Ba ôm một xấp tơ lụa màu hồng phấn đi về nhà, trên mặt lại còn lộ vẻ vui mừng.
Vừa thấy Triệu đại nương còn khıêυ khí©h mấy câu: "Bác gái, tôi thấy bác cũng đừng đi theo thái tử phi chịu tội kia nữa, khó tránh khỏi ngày nào đó bị liên luỵ. Trương tài chủ đã nói, thái tử phi chịu tội đó đắc tội với Kiêu vương, chờ rơi đầu thôi!"
Triệu đại nương cũng chẳng quan tâm Kiêu vương hay Quận vương gì đó, bà ấy chỉ không quen nhìn đạo đức và hành vi của chị Ba, nhưng cũng chỉ hỏi một câu: "Trước khi Đại Dũng chết bảo cô chăm sóc tốt cho em gái của cậu ấy, cô chăm sóc như thế à?"
Mặt chị Ba biến sắc, ngụy biện nói: "Chăm sóc như thế nào? Nhị Nha có thể gả cho Trương đại tài chủ, đó là phúc đức của nó. Ở bên ngoài ba ngày đói chín bữa, vào Trương phủ có cuộc sống sung sướиɠ của nó."
Triệu đại nương muốn nói, Trương Hâm Xương đó có thể làm ông nội của chị ta. Vả lại trong nhà ông ta có mười một tiểu thϊếp, dù không bị ông ta hành hạ tới chết thì cuộc sống trong hậu trạch đó có thể dễ chịu sao?
Người làm chị dâu như cô đang đẩy em chồng vào trong hố lửa đó.
Nhưng dù sao đây cũng là chuyện của nhà người ta, sắc mặt Triệu đại nương nhìn không tốt nên muốn đi về nhà.
Song lại bị chị Ba gọi lại, hỏi: "Ôi chao, đồ ăn ngon nhỉ bác gái?"
Triệu đại nương tay trái xách một cân thịt ba chỉ, tay phải bưng một chén lớn đồ ăn mặn, cũng có ý khoe khoang: "Hôm nay cô nương đi chợ bán đậu hũ được hơn một ngàn văn, lan truyền khắp trong thôn, cô không biết à?”
Chị Ba dừng lại, lập tức cười nhạo một tiếng: "Bác gái, bác khoác lác vừa thôi! Hơn một ngàn văn, sao bác không nói hơn một ngàn lượng luôn đi? Hôm qua không phải là tôi không thử qua, việc đó của nàng ta không nhẹ nhàng đâu."
Thực ra chị Ba nói không sai, người xưa nói ba việc cực kỳ khổ là chèo thuyền, rèn sắt và bán đậu hũ.
Chủ yếu bán đậu hũ canh ba ngủ canh năm thức, nhưng số tiền kiếm được lại chỉ có thể sống qua ngày.
Chu Sơ Ninh lại cảm thấy, sở dĩ người xưa mệt mỏi như vậy là bởi vì phân công không rõ ràng.
Sau này, phường đậu hũ này của cậu có người làm, cậu sẽ phân công cho người ta làm, người làm đậu hũ không phải dậy sớm, người dậy sớm bán đậu hũ không cần thức đêm.
Cứ như vậy, chẳng những sản lượng đậu hũ có thể tăng lên rất nhiều, mà người cũng không cần khổ cực như vậy.
Triệu đại nương lười tranh luận với chị Ba nên quay người trở về nhà, cắt một nửa thịt và chia nửa bát đồ ăn đưa qua cho bà bạn già sát vách của mình.
Bạn già vừa thấy bà ấy hào phóng như thế, lúc này cũng không dám nhận, thứ này quá quý giá ở Bắc Cương nghèo nàn này.
Bà ấy vội vàng từ chối nói: "Cả năm cũng không thấy nổi miếng váng mỡ mà bà lại lấy ra nhiều như vậy. Không thể được, bà hãy giữ lại ăn đi!"
Triệu đại nương vừa dắt cháu trai, vừa cười giải thích với bà ấy về nguồn gốc của miếng thịt.
Bạn già nghe xong trên mặt cũng lộ ra ánh mắt hâm mộ: "Con trai của tôi tuy tàn tật nhưng cũng coi như có đầy đủ tay chân. Bà nói xem, chỗ Chu cô nương có nhận không nhỉ?"
Triệu đại nương biết bạn già là người tốt, đứa con đó của bà ấy cũng hiền lành, nhân tiện nói: "Tôi cảm thấy không thành vấn đề, Đại Ngưu tài giỏi như thế, còn là thanh niên duy nhất sót lại trong thôn. Rất nhiều chuyện phụ nữ khó làm được, có lẽ cô nương cũng thiếu một người làm. Nhưng tôi có câu này phải cảnh báo trước, chị à, tôi và chị đều biết, Đại Ngưu cũng coi như an phận và thật thà. Nhưng lỡ như xảy ra sự cố gì, tôi cũng sẽ không bao che cho nó mà sẽ nghe cô nương xử lý."
Bạn già cam đoan nói: "Kiếm ăn dưới tay người ta thì đương nhiên là phải nghe lời chủ nhân. Miễn là có cơm ăn, cũng tốt hơn là nó ở bên ngoài làm cu li. Từ nhà qua đó cũng gần dễ đi, tôi cũng có thể giúp đỡ một tay."
Cứ như vậy, Chu Sơ Ninh lại có thêm một người làm.