Mấy người phụ nữ đều rất vui vẻ, bọn họ vẫn luôn bế tắc trong thôn xóm nhỏ bé này, lần đầu tiên gặp được cô nương nói gì làm đó giống như Chu Sơ Ninh.
Song vẫn có người ngờ vực: “Ngộ nhỡ làm nhiều... Không bán được thì phải làm sao?”
Chu Sơ Ninh nở nụ cười thần bí, đáp lời: “Nếu như không bán được, thế thì mọi người xem như có lộc ăn. Các chị cứ yên tâm mà đi, tất cả có em lo rồi!”
Nghe lời này của cậu, những người phụ nữ không chần chờ nữa, nhao nhao mang cối đá và chậu gỗ đến.
Vi Vũ cũng vui vẻ không thôi, nhỏ giọng nói với Chu Sơ Ninh: “Thiếu gia, mấy chị đều đang khen ngài, nói ngài là người tốt, còn là một nhân vật tài giỏi.”
Cậu thầm nghĩ có vẻ như câu chuyện của thái tử phi vẫn chưa truyền đến tai bọn họ, chẳng qua không biết nếu họ biết thân phận thật sự của cậu rồi, còn có thể vẫn cảm thấy như vậy không nữa.
Thế là buổi chiều hôm nay khí thế ngất trời, 7,8 người xay sữa đậu nành cả buổi chiều, làm được khoảng 8 chậu gỗ tàu hũ lớn, nói ít cũng phải 300 cân.
Chu Sơ Ninh bảo mọi người ép tàu hũ lại, nghĩ sau này phải chế tạo một công cụ cải tiến, làm tàu hũ với số lượng lớn như vậy mới có năng suất hơn.
Cậu từng nhìn thấy từng khuôn gỗ lưới ô vuông kia, tầng này chồng lên tầng kia, vừa tiết kiệm không gian lại tiện lợi.
Cho nên buổi tối lúc rảnh rỗi, cậu đã dùng giấy chuẩn bị vẽ một bản phác thảo.
Kết quả lại phát hiện không có bút, Chu Sơ Ninh liền hỏi Vi Vũ: “Vi Vũ, ta nhớ nhà Triệu đại nương có nuôi một con ngỗng lớn đúng không?”
Vi Vũ cầm đèn dầu trong tay, gật đầu trả lời: “Vâng, thiếu gia muốn ăn thịt ngỗng lớn ạ?”
Chu Sơ Ninh nói: “Ăn ngỗng lớn gì hả, em đi nhổ mấy sợi lông đuôi ngỗng về cho ta.”
Vi Vũ: ⊙_⊙ ???
Ngỗng lớn: Ai ghẹo gì bạn???? (๐•̆ ·̭ •̆๐)
Có điều nếu thiếu gia đã ra lệnh, cô nàng lập tức làm theo.
Trong hậu viện truyền đến tiếng kêu thảm thương của con ngỗng lớn và âm thanh gào khóc thê thảm hơn của Vi Vũ.
Một lát sau, cô nàng đội cỏ tranh trên đầu, tay nắm mấy sợi lông đuôi ngỗng xơ xác trở về nhà: “Thật là hẹp hòi! Không phải tao chỉ nhổ mấy sợi lông đuôi của mày thôi à? Còn đuổi theo tao cắn nữa!”
Chu Sơ Ninh nhịn cười nhận lấy lông đuôi ngỗng: “Ngỗng biết ghi thù đó.”
Vi Vũ tức giận giậm chân: “Thiếu gia, ngài còn cười nhạo em nữa, đây chẳng phải là vì lấy lông đuôi ngỗng cho ngài sao?”
Có lông đuôi ngỗng rồi, cậu lại lấy một ít tro than củi, nghiền mịn rồi thêm nước mài, tạm thời có thể làm một bình mực thay thế.
Vi Vũ tò mò nhìn xung quanh với cái đầu ổ gà: “Thiếu gia vẽ gì thế ạ?”
Cậu đáp lại: “Đi tát sắm gầu, đi câu sắm giỏ, dù sao thì chậu gỗ và hộp đựng thức ăn vẫn không đủ dùng. Ngày mai em đi tìm thợ mộc, cầm bản vẽ này đóng mấy khung lưới bằng gỗ như thế này.”
Nói xong, cậu đưa bản vẽ phác thảo cho Vi Vũ, lại dặn dò một câu: “Kích thước viết ở phía sau, nhất định phải bảo thợ mộc tranh thủ làm càng sớm càng tốt.”
Vi Vũ vâng dạ, mặc dù cô nàng không biết thiếu gia đã vẽ cái gì, chẳng qua cô nàng biết thứ mà thiếu gia mày mò nhất định là đồ rất ghê gớm.
Lúc suy nghĩ này nảy sinh, bản thân Vi Vũ cũng ngẩn ngơ, trước đây thiếu gia chưa bao giờ mang lại cảm giác như vậy cho cô nàng.
Thiếu gia do vợ lẽ sinh, ban đầu nhà mẹ đẻ phạm tội bị cách chức, không muốn mang con gái cùng đến Lĩnh Nam chịu khổ, mới vội vàng gả bà cho Chu đại nhân.
Lĩnh Nam nhiều rắn, côn trùng, chuột và kiến, không hề tốt hơn Bắc Cương. Một lần đi chính là 7 năm, 7 năm sau mới theo thái tử lập được công lớn được sửa lại án xử sai.
Thấy cuộc sống sắp tốt đẹp hơn, lại bị thái tử liên lụy, lần này bị đày thẳng vào tử tù, sợ rằng không sống nổi qua mùa thu năm sau.
Ban đầu thiếu gia vừa ngốc nghếch vừa ngây thơ, không có bất cứ cảm giác tồn tại nào trong phủ, càng không có bất kỳ tài năng học tập nào.
Bây giờ Vi Vũ nhớ lại, sở dĩ ngày xưa thiếu gia không bộc lộ tài năng, có lẽ là vì không muốn nổi bật hơn trong phủ mà bị Đại phu nhân xem thường rồi!
Chu Sơ Ninh thấy Vi Vũ đứng ngẩn người ở đó, bèn giơ tay lên lắc lắc trước mặt cô nàng, hỏi: “Nhóc con, em nghĩ gì vậy?”
Cô nàng hoàn hồn lại, nhận lấy bản phác thảo mà cậu đưa, trả lời: “Ấy... À, vâng thiếu gia, sáng mai Vi Vũ sẽ đi làm ngay.”