Chương 24: Thu nhận

Thuộc hạ sau lưng lập tức nhận lệnh rời đi, Trương Hâm Xương lại tâng bốc bợ đỡ: “Kiêu vương điện hạ thật là sáng suốt, như vậy nếu thái tử phạm tội kia còn sống, nhất định sẽ đi tìm thái tử phi, thế thì chẳng phải chúng ta có thể bắt cá trong chậu rồi hay sao?”

Kiêu vương nhấp một ngụm trà, nhẹ nhàng bật cười một tiếng: “Thái tử phạm tội giờ chỉ là tù nhân. Y chết thật rồi thì không sao, nếu như y còn sống, ta nhất định sẽ khiến y sống không bằng chết.”

Vốn dĩ hắn sai Trương Hâm Xương cưới thái tử phi chưa qua cửa của y là để ép đối phương xuất hiện. Nếu kế sách này không được, vậy thì đổi cái khác, chỉ cần người kia còn sống, hắn sớm muộn gì cũng có thể ép người ra mặt.

Nếu như ngay cả người phụ nữ này cũng không thể khiến thái tử lộ mặt, hoặc là Trưởng Tôn Thanh Minh thật sự đã chết, hoặc là lòng dạ đủ tàn nhẫn.

Nếu là vế sau, vậy thì thái tử phạm tội quả đúng là khó đối phó rồi.

Bên này Kiêu vương đang từng bước lập mưu, bên kia Chu Sơ Ninh đã trở về phường tàu hũ lần nữa.

Cậu vừa vào phường tàu hũ, đã thấy mấy người phụ nữ đã có chồng thò đầu nhìn vào trong phường tàu hũ.

Chu Sơ Ninh bước lên hỏi: “Mấy chị có chuyện gì sao?”

Người phụ nữ dẫn đầu vừa thấy cậu, lập tức ngượng ngùng hỏi: “Xin hỏi... Cô là chưởng quỹ nương tử à?”

Cậu chỉ cảm thấy cách gọi chưởng quỹ nương tử này có chút mới lạ, bèn trả lời: “Em là bà chủ của phường tàu hũ này, các chị muốn mua tàu hũ ạ?”

Hôm nay cậu và Vi Vũ đi làm việc chính, chỉ để lại Triệu đại nương ở nhà xay sữa đậu nành, Chu Sơ Ninh có chút áy náy tiếp lời: “Thật ngại quá, tàu hũ sẽ có vào buổi chiều, buổi sáng sợ là không kịp nữa rồi.”

Người phụ nữ lại lắc lắc đầu, cuối cùng cũng dũng cảm lên tiếng: “Chúng tôi nghe nói chỗ này của các cô tuyển người học nghề nên định tới thử xem. Bà chủ đừng chê chúng tôi là phụ nữ, chúng tôi đều là người ra đồng làm việc tay chân, ai nấy đều có sức lực, làm những công việc này không thành vấn đề.”

Lúc này, chủ nhà Triệu đại nương đi ra, ngại ngùng mở miệng: “Trách tôi trách tôi, mấy người bọn họ đều là góa phụ trong thôn, một mình nuôi con không dễ dàng gì. Tôi mới nói chỗ này của cô nương có tuyển người học việc, bọn họ đều muốn vào học hỏi. Là tôi lắm mồm, cô nương muốn trách thì trách tôi đi!”

Chu Sơ Ninh nghe xong cũng không hề tức giận, trái lại hết sức vui vẻ: “Có gì mà phải trách ạ? Chỗ này của em vừa khéo thiếu nhân công, đến chỗ em học cũng không thành vấn đề, nhưng mà các chị phải tự mang theo cối đá và chậu gỗ.”

Có nhiều nhân công bổ sung thêm cùng lúc như thế, cậu vui mừng còn không kịp, sao lại trách cứ Triệu đại nương chứ?

Nhóm góa phụ nghe thấy Chu Sơ Ninh đồng ý, vội vàng vui vẻ vỗ ngực nói: “Nhà tôi có cối đá, có cả chậu gỗ! Ngày mai tôi... Không, tôi sẽ đi mang đến cho vợ ông chủ dùng ngay bây giờ!”

Chu Sơ Ninh không hề muốn giấu giếm, ngược lại, cậu muốn mang lại lợi ích cho dân chúng.

Phải biết rằng cậu không có người thân hay bạn bè ở Bắc Cương, người mà cậu có thể trông cậy vào chính là những bà con hương thân này.

Nếu như có thể giúp đỡ một cách thích hợp, bản thân cậu cũng xem như có thể đứng vững gót chân ở trấn Nhạn Hồi này.

Tục ngữ nói giữ được đạo nghĩa thì nhiều người hỗ trợ, mất đạo nghĩa thì ít người giúp đỡ, với triều đình cũng thế, mà với thôn làng cũng như vậy.

Chu Sơ Ninh chào hỏi mọi người cực kỳ nhiệt tình: “Vậy thì thật sự rất cảm ơn sự giúp đỡ của mọi người, chỗ của em nhỏ, mọi người muốn biết gì thì có thể hỏi Triệu đại nương.”

Tuy nhiên Triệu đại nương cũng không hề thiên vị mấy người phụ nữ trong thôn, nói đúng trọng tâm: “Theo tôi nói, nếu như cô nương đã rộng rãi như thế, chúng ta cũng không thể để cô ấy thua lỗ. Ai muốn học kỹ thuật này thì phải làm việc đủ nửa năm cho cô nương, xem như là chi phí học nghề. Cô nương, cô thấy thế nào?”

Chu Sơ Ninh cảm thấy nửa năm hơi dài, vừa định nói gì đó thì những góa phụ đều hết sức tán thành: “Chúng tôi đồng ý! Học thợ mộc cũng phải học mấy năm mới ra nghề, thời gian lại không đáng giá, chúng tôi sẵn lòng dùng thời gian làm việc làm phí học nghề. Chỉ cần một câu nói của chưởng quỹ nương tử, đừng nói là nửa năm, một năm cũng không thành vấn đề.”

Chu Sơ Ninh lại lần nữa cảm thấy vui mừng, ban đầu lựa chọn thôn Tây Phong là đúng, các thôn dân quả thực rất hiền lành chất phác.

Cậu nhìn mặt trời đã lên cao ba sào, dặn dò Vi Vũ: “Nếu mọi người đều có ý, vậy chúng ta cũng đừng nhàn rỗi nữa. Hôm nay gia tăng sản lượng tàu hũ làm ra, sáng mai lên trấn trên họp chợ sáng nào!”