Chương 23: Ông cho rằng tội khi quân này là ông gánh nổi, hay là ta gánh nổi đây?

Kim Ngô vệ là cận vệ riêng của thái tử, được nhà mẹ đẻ của Trưởng Tôn Thanh Minh là hoàng hậu quá cố Hạ Ngôn Noãn chuyên tâm thao luyện hơn 10 năm, ai nấy đều anh dũng thiện chiến, lấy một địch trăm.

Mặc dù trong tình huống đó rất khó thoát thân, nhưng không thể không còn người nào may mắn còn sống được.

Cận vệ cúi đầu đáp lời, lại trốn về trong xe ngựa.

Chu Sơ Ninh nghe tiên sinh kể chuyện vừa mới kể xong thoại bản, khóe môi không nhịn được nhếch lên, lập tức lấy 100 đồng ra đưa cho ông ấy, khen ngợi: “Tiên sinh nói không sai, sau này mỗi ngày hãy đến quán trà quán ăn náo nhiệt mà kể. Đây là 100 văn tiền, tôi sẽ cho ông thêm 300 văn vào 10 ngày sau.”

Tiên sinh kể chuyện thấy cô gái trẻ này ra tay rộng rãi như thế, lập tức khom lưng gật đầu đáp lời: “Tiểu thư yên tâm, lão đây không giỏi những thứ khác, nhưng kể chuyện lại vô cùng lão luyện! Tôi bảo đảm trong vòng nửa tháng, toàn bộ trấn Nhạn Hồi này sẽ không ai không biết, không ai không hiểu câu chuyện giữa thái tử phi và thái tử.”

Chu Sơ Ninh hài lòng gật gật đầu, ra hiệu ông ấy có thể đi làm việc rồi.

Khương Phóng và Vi Vũ đến gần, trong mắt tràn ngập vẻ vui mừng. Vi Vũ nói: “Cứ như vậy, tên Trương tài chủ đó bảo đảm sẽ không dám ngấp nghé tiểu thư nữa!”

Chẳng qua trong vẻ vui mừng của Khương Phóng lại lộ ra vẻ chua chát, hóa ra chị họ thật sự yêu thái tử Trưởng Tôn Thanh Minh phạm tội như thế ư?

Chu Sơ Ninh lại lắc lắc xâu tiền trên tay, tiếp lời: “Vậy cũng chưa chắc. Tên tài chủ họ Trương đã bỏ ra 100 lượng hoàng kim để làm sính lễ, các em cảm thấy ông ta sẽ để 100 lượng hoàng kim kia trôi theo dòng nước sao?”

Vi Vũ vẫn chưa hiểu mấu chốt trong việc này, Khương Phóng lập tức hiểu ngay: “Trương Hâm Xương ỷ vào có chút quan hệ với Kiêu vương mới hà hϊếp dân chúng, bây giờ chuyện thất bại, ông ta đương nhiên sẽ không thể từ bỏ ý đồ. Ông ta không dám gây khó dễ cho chị lần nữa, chẳng qua nhất định sẽ đi tìm thím Hai của chị gây rắc rối. Đòi tiền về là chuyện nhỏ, nói không chừng còn muốn đánh bà ta một trận!”

Giống như suy đoán của cậu, sau khi Trương Hâm Xương phát hiện tiểu thϊếp mình cưới là người khác cải trang, lập tức đích thân đánh cho đối phương một trận.

Đánh xong còn chưa hết giận, lại sai gia đinh đánh cho một trận gậy.

Khi ông ta biết được bà ta chính là thím Hai của Chu Sơ Ninh, lại sai người đánh thêm một trận nữa.

Lúc này, Thường thị có thể nói là mặt mày sưng tấy không ra hình người, trong miệng còn la hét: “Đại lão gia tha mạng! Tất cả là do con nhãi Chu Sơ Yểu kia hại tôi, con nhỏ ti tiện trời đánh kia! Nó cho tôi uống thuốc mê, mặc đồ cưới cho tôi mới lừa gạt được đại lão gia. Ngài tha cho tôi đi! Tôi sẽ bảo người mang 100 lượng hoàng kim kia trả lại cho ngài, sau này tôi tuyệt đối không dám làm gì động đến đại lão gia ngài nữa!”

Trương Hâm Xương lại không nhìn bà ta gào khóc, mà vẫn luôn cung kính đứng bên cạnh một y trai trẻ tuổi, nghiến răng nghiến lợi mắng chửi: “Không ngờ thái tử phi chịu tội này lại gian xảo như thế, đợi tiểu nhân dẫn theo gia đinh bắt cô ta về cho Kiêu vương điện hạ trút giận!”

Người ngồi trên ghế chính là Kiêu vương, hắn vừa uống trà vừa cười khẽ mở miệng: “Lão Trương à, ông cho rằng tội khi quân này là ông gánh nổi, hay là ta gánh nổi đây?”

Trương Hâm Xương nơm nớp lo sợ hỏi: “Tiểu nhân không dám, tiểu nhân tuyệt đối trung thành với Kiêu vương điện hạ, trời đất có thể chứng giám mà!”

Kiêu vương mắng ông ta: “Xem bộ dạng sợ sệt kia của ông đi! Cũng được, hôm nay gia sẽ dạy cho ông một câu. Vừa rồi có người báo lại, nói là thái tử phi chịu tội mang theo hai đạo thánh chỉ của phụ hoàng, một đạo phong cô ta làm đích phi của thái tử, đạo còn lại là bảo cô ta đến Bắc Cương suy nghĩ lỗi lầm. Cô ta là thái tử phi được hoàng thất công nhận, dù là thái tử phạm tội đã đền tội, tuy nhiên thật sự không có đạo lý được tái giá, càng không thể có người hỏi cưới, nếu không sẽ khi quân phạm thượng.”

Gương mặt già nua của Trương Hâm Xương lộ ra vẻ chần chừ, hỏi: “Trên tay cô ta vậy mà lại có thánh chỉ ư? Vậy đúng là... Tính sai rồi, a... Điện hạ, thế thì liệu cô ta sẽ...”

Kiêu vương xua xua tay, xoay nhẫn ban chỉ trên tay, tiếp tục nói: “Một thái tử phi chịu tội còn có thể làm ra chuyện gì sao? Có điều... Nghe đồn cô ta và thái tử phạm tội là vợ chồng tình thâm, nếu như thái tử phạm tội thật còn sống...”

Kiêu vương trầm ngâm chốc lát, lập tức ra lệnh: “Truyền lệnh xuống, theo dõi Thái tự phi chịu tội kia sít sao cho ta, một khi xuất hiện nhân vật đáng nghi thì lập tức báo cáo cho ta!”