Chương 22: Liệt nữ trung trinh

Khúc Minh lau mồ hôi lạnh trên mặt, hùa theo: “Điện hạ nói đúng, ngài nói đúng.”

Chu Sơ Ninh lại tiếp tục: “Ta cũng biết nỗi đắn đo của Khúc đại nhân, ông lo lắng xử lý Trương Hâm Xương rồi, sẽ chọc giận người sau lưng ông ta đúng không? Thật ra thì đại nhân à, chuyện này vẫn có cách vẹn cả đôi đường.”

Ông ta nghe thấy thế, lập tức hỏi: “Hả? Cách vẹn toàn đôi bên như nào?”

Cậu thấp giọng ghé sát tai Khúc Minh thầm thì mấy câu, ban đầu vẻ mặt của ông ta rất mờ mịt, sau đó dần dần trở nên khâm phục.

Cuối cùng, ông ta cúi đầu thật thấp với Chu Sơ Ninh, chân thành đáp lời: “thái tử phi điện hạ đúng là đại tài, không hổ là đệ nhất tài nữ kinh thành, hạ quan vô cùng bội phục.”

Mặt trời đã hoàn toàn ló dạng từ phía Đông, đại trạch Trương gia, Trương Hâm Xương mặc áo cưới đỏ thẫm, làm bộ làm tịch đi tới động phòng.

Trong miệng ông ta lẩm bẩm: “Tiểu mỹ nhân, ta tới rồi đây!”

Kết quả, khăn đội đầu tân nương vừa kéo xuống, một gương mặt già nua héo úa xuất hiện trước mắt ông ta.

Trương Hâm Xương sợ hãi lập tức ngã ngồi dưới đất, lùi về sau hai bước, ngón tay run rẩy, nói: “Cô cô cô cô, đây đây đây đây... Vì sao gu của thái tử phạm tội này lại... Khiến người ta khó đoán như vậy chứ?”

Cùng lúc đó, mười mấy tên nha dịch tuyên đọc thánh chỉ của hoàng đế, nhanh chóng chạy khắp toàn bộ phố lớn hẻm nhỏ của huyện, lời cuối còn kèm theo một câu: “Huyện thừa Khúc đại nhân cảm động sự trung trinh của Chu thị, đặt biệt xây dựng đền thờ trinh tiết cho góa phụ của thái tử phạm tội. Hy vọng góa phụ của thái tử phạm tội dừng quên ý chỉ của bệ hạ, nghiền ngẫm lỗi lầm thay thái tử phạm tội và dòng họ Chu thị! Cảm tạ long ân!”

Mấy câu nói ngắn gọn, một mặt phủi sạch quan hệ của mình, mặt khác thể hiện sự tồn tại của thánh chỉ.

Chỉ bằng cách này, chuyện Chu Sơ Ninh là phi của thái tử phạm tội xem như đã lan truyền khắp toàn bộ Bắc Cương.

Không những tên tài chủ họ Trương kia không dám động vào cậu, ngay cả Kiêu vương cũng phải cân nhắc suy nghĩ, bởi vì trên tay Chu Sơ Ninh có hai đạo thánh chỉ kia.

Dù rằng hắn là thân vương, là con trai được hoàng đế sủng ái nhất, cũng không thể phạm phải tội khi quân lạm quyền này.

Hơn nữa, Khúc Minh làm việc đúng là vừa chu đáo lại nhanh chóng, chưa đầy một buổi sáng, toàn bộ phố lớn hẻm nhỏ của trấn Nhạn Hồi bắt đầu loan truyền sự tích của vị thái tử phi này.

Thậm chí còn có tiên sinh kể chuyện dựng sạp hàng, gõ biển hiệu trước quán trà nơi tấp nập người qua lại, liên tục kể về câu chuyện của vị thái tử phi phạm tội này, thu hút rất nhiều người nghe nhiều tiền.

Trong góc quán trà, Chu Sơ Ninh cũng đang bày thái độ hóng hớt náo nhiệt, gọi một bình trà ngon chuẩn bị nghe xem câu chuyện dân gian nhỏ mà mình vừa mới viết xong.

Trùng hợp thay, tiền thái tử Trưởng Tôn Thanh Minh đã về đến trấn Nhạn Hồi từ trước vừa khéo đánh xe ngang qua sạp hàng của tiên sinh kể chuyện, nghe đối phương kể lể: “Nói ra vị thái tử phi này đúng là liệt nữ trung trinh! Tình cảm với tiền thái tử cũng là như keo như sơn!”

Trưởng Tôn Thanh Minh bất chợt ớn lạnh, tưởng rằng mình nghe nhầm, bèn dừng lại tiếp tục nghe: “Thái tử phạm tội là Trưởng Tôn Thanh Minh bị xử theo tội mưu phản, vị thái tử phi này vẫn không xa không rời, liệt nữ như vậy thật sự là xúc động lòng người, trời đất cùng soi!”

Trưởng Tôn Thanh Minh: (*⊙_⊙)

Đích nữ Chu gia đính hôn với y kia không xa không rời, như keo như sơn với y ư?

Chuyện này là cái quái gì thế?

Y và đích nữ Chu gia đúng là từng có hôn ước, nhưng mà hai người họ nhiều nhất chỉ gặp nhau dăm ba lần.

Đừng nói như keo như sơn gì đó, có lẽ cũng chỉ đến mức mới quen biết nhau mà thôi.

Người kể chuyện lại hết sức cường điệu: “Hai mắt của cô nương Chu Sơ Yểu lộ vẻ thẹn thùng xen lẫn khϊếp sợ, cứ như vậy nhào vào vòng tay của thái tử Trưởng Tôn Thanh Minh! Thái tử cũng ôm chầm lấy thái tử phi mảnh mai yếu đuối trong lòng, hai người thổ lộ tất cả nỗi lòng với nhau trong rừng trúc sâu thẳm.”

Trưởng Tôn Thanh Minh: 【•】_【•】

Trưởng Tôn Thanh Minh không thể nghe được nữa, chỉ cảm thấy vết thương càng đau hơn do cảm xúc dao động, vì thế y dùng một tay đè vết thương, tay kia nhẹ nhàng đánh cương ngựa, xe ngựa cứ thong thả tiến về phía trước.

Thuộc hạ trong xe thò đầu ra hỏi một câu: “Điện hạ, có cần tiểu nhân đi điều tra xem đã có chuyện gì xảy ra không?”

Trưởng Tôn Thanh Minh trầm giọng lên tiếng: “Tạm thời không cần, bổn điện tự có kế hoạch. Trước tiên tìm một chỗ ở, nghĩ cách liên lạc lại với một vài Kim Ngô vệ may mắn còn sống sót.”