Chương 21: Tội khi quân như vậy không trị được

Kiêu vương lợi dụng ông ta mua sắm ngựa và cung tiễn khắp nơi ở Bắc Cương, thậm chí còn lặng lẽ giấu không ít tư binh ở thung lũng bên này.

Bắt Trương Hâm Xương, vậy chẳng phải tương đương với vả mặt Kiêu vương?

Kiêu vương là nhân vật nào?

Triều đình chia làm hai phái, một phái thái tử một phái Kiêu vương.

Hai người mặt ngoài anh em hòa thuận, trên thực tế đấu đá kịch liệt đã lâu.

Bây giờ thái tử bị hạch tội, Kiêu vương trở thành con cưng hàng thật giá thật của hoàng đế.

Mặc dù dưới gối hoàng đế vẫn còn những người con trai khác, nhất là kế hậu Triệu thị có một Tứ hoàng tử, có điều không được sủng ái.

Chỉ có Dư quý phi và Kiêu vương điện hạ, hơn nữa Dư thị sau lưng bọn họ quyền quý, có thể nói là quyền khuynh triều chính.

Khúc Minh không muốn gây chuyện, càng không muốn đắc tội với Kiêu vương, vì thế lại bày ra điệu bộ lưu manh mà ông ta đã dùng khi lăn lộn trên quan trường nhiều năm, do dự nói: “Cái này... Không dễ làm đâu! Không bằng điện hạ trở về trước, đợi tin tức của hạ quan thì sao ạ?”

Chu Sơ Ninh cười khẩy, cậu cũng biết kết quả sẽ thành ra thế này, may mà cậu đã chuẩn bị từ sớm.

Chỉ thấy Chu Sơ Ninh tiến lên một bước, cởi gói đồ mang trên lưng ra, nghiêm mặt lên tiếng: “Hai đạo thánh chỉ ở đây, huyện thừa Tây Doanh là Khúc Minh còn không mau nghe tuyên chỉ!”

Khúc Minh có chút mờ mịt, chẳng qua khi thấy cậu thật sự lấy thánh chỉ ra, ông ta cũng không dám ẩu tả, lập tức bước lên mấy bước rồi quỳ xuống trước mặt Chu Sơ Ninh.

Những sai dịch khác thấy huyện thừa đã quỳ xuống, ai nấy đều trố mắt nhìn nhau, cũng đồng loạt quỳ xuống theo.

Chu Sơ Ninh và Khương Phóng nhìn nhau mỉm cười, Khương Phóng nhận lấy thánh chỉ, tuyên đọc: “Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết: Đích nữ Sơ Yểu của Chu thị, nho nhã thanh lịch, tài hoa xinh đẹp...”

Tiếp theo, Chu Sơ Ninh tuyên đọc liên tiếp hai đạo thánh chỉ.

Một đạo là hoàng đế tứ phóng cho đích trưởng nữ Chu Sơ Yểu của Chu thị làm đích phi của thái tử, một đạo là hoàng đế bảo thái tử đích phi Chu Sơ Yểu ngẫm nghĩ lại bản thân.

Sau khi đọc xong thánh chỉ, Chu Sơ Ninh lại bổ sung thêm một câu: “Ta là chính phi của thái tử được hoàng thượng thân phong, sống là người của hoàng thất, chết là ma của hoàng thất! Thái tử có lỗi, đã bỏ mình thì tất cả do người làm vợ là ta gánh vác. Ta thay thái tử nghiền ngẫm lỗi lầm ở Bắc Cương, vậy mà lại có người muốn cưỡng ép cưới người hoàng thất làm thϊếp. Xin hỏi đại nhân, có phải điều này là tội khi quân không?”

Khúc Minh quỳ tại chỗ không dám nói thêm gì khác, chỉ có thể chậm rãi gật gật đầu.

Cậu lại trào dâng căm phẫn: “Ta và thái tử tuy chưa thành hôn, nhưng mà vợ chồng tình thâm! Thái tử phạm sai lầm, dù một người ở nhà trong như ta không có quyền hỏi tới, song vẫn có tư cách thay ngài ấy chuộc tội. Ngay cả bệ hạ cũng đã đích thân hạ chỉ, bảo ta đến Bắc Cương suy nghĩ lỗi lầm thay thái tử. Một thổ tài chủ ở nông thôn như Trương Hâm Xương có tư cách gì dùng vũ lực cưỡng ép ta, làm trái ý chỉ của bệ hạ, nương thân vào hậu viện của ông ta chứ?”

Sau lưng Khúc Minh đầm đìa mồ hôi lạnh, thầm nghĩ không hổ là người có thể làm thái tử phi, lòng dũng cảm và tài ăn nói này quả thật khiến người ta khâm phục.

Chu Sơ Ninh tiếp lời: “Hôm nay nếu huyện thừa đại nhân không làm chủ cho ta, ta sẽ mặc bộ tù phục do bệ hạ ban trên người này, có bò cũng phải bỏ đến quận Bắc của Bắc Cương. Trước tiên hỏi quận trưởng, sau đó lại đến thành Thư Kinh, ta không tin, một thân hào nông thôn dám ức hϊếp đích phi của thái tử, tội khi quân như vậy không trị được!”

Những lời này vừa dứt, Khúc Minh sợ đến nỗi tê dại.

Ông ta lập tức dập đầu xuống đất, trả lời: “Điện hạ bớt giận, hạ quan sẽ đi lùng bắt Trương Hâm Xương ngay bây giờ, mong rằng điện hạ đừng tố cáo đến chỗ quận trưởng.”

Một khi chuyện này được báo lên chỗ quận trưởng, chức huyện thừa này của ông ta đừng hòng làm nữa.

Chỉ là nếu bắt Trương Hâm Xương, chức huyện thừa này của ông ta cũng không thể ngồi vững, dù sao bên nào cũng là cái chết.

Trong lúc nhất thời, Khúc Minh khổ sở quỳ tại chỗ, đi không được, mà không đi cũng chẳng xong.

Chu Sơ Ninh nháy nháy mắt với Khương Phóng, hai chị em nhìn nhau mỉm cười, thầm nghĩ chuyện này gần như sắp thành công rồi.

Có điều diễn kịch phải diễn cho hết, nếu như không phải đã nghĩ ra cách vẹn cả đôi đường, cậu cũng sẽ không làm được điều này.

Cậu chầm chậm thở dài, tiến lên đỡ Khúc Minh dậy, nghẹn ngào mở miệng: “Khúc đại nhân đừng trách, nếu không phải bước đường cùng, phụ nhân cũng sẽ không tố cáo chuyện này lên trên. Trương Hâm Xương đó hà hϊếp người quá đáng, biết rõ ta là góa phụ của thái tử, còn đối xử với ta như thế. Hoàng thượng khoan dung độ lượng với ta, vẫn có tình cảm thương xót, tại sao một thân hào nông thôn lại ăn hϊếp ta đến nông nỗi này?”