Chương 15: Sữa đậu nành ăn kèm với tàu hũ ky chiên giòn rất là ngon

Khương Phóng phục hồi tinh thần lắc lắc đầu: “Không phải đâu chị họ, trước kia chị… Thôi dù sao chị có thế nào cũng là chị họ tốt của em. Em hứa với dì sẽ chăm sóc tốt cho chị rồi thì nhất định sẽ chăm sóc tốt cho chị.”

Trong trí nhớ của Khương Phóng, chị họ nhà dì rụt rè cao quý, mười ngón tay không dính nước mùa xuân. Cầm kỳ thi họa mọi thứ tinh thông, tứ thư ngũ kinh thuộc nằm lòng.

Tiên sinh đều khen “nàng” là tài nữ bậc nhất kinh thành, cha mẹ khen “nàng” là phượng hoàng giữa chốn nhân gian, đương kim thánh thượng và hoàng hậu khen “nàng” không dứt miệng, nếu không cũng sẽ không tuyển “nàng” làm thái tử phi.

Nhưng dáng vẻ như thế của chị họ cũng không phải ai cũng ca ngợi.

“Nàng” luôn hiểu được phải làm thế nào để xu lợi tị hại, trở thành thái tử phi làm tâm nguyện cả đời “nàng” theo đuổi.

Khi nguyện vọng thất bại “nàng” quậy tung cả kinh thành, không ít người đàn ông thầm thương “nàng” cũng vì thế mà thất vọng.

Ai ngờ chị họ bây giờ lại thích nghi tốt đến vậy, người làm em trai như hắn cũng phải tự nhận không bằng.

Chẳng qua chị họ vốn đã bác học đa tài, có thể làm ra đồ ăn ngon như vậy âu cũng có thể lý giải được.

Nghĩ tới đây Khương Phóng lại vui vẻ trở lại.

Còn có chuyện gì vui vẻ hơn khi chị họ có thể thích nghi với hoàn cảnh hiện tại, để hai chị em bọn họ có thể sống cùng nhau đâu?

Chu Sơ Ninh bên cạnh nhìn Khương Phóng cười đến ngu ngơ mà thở dài trong lòng, làm kẻ la liếʍ liếʍ đến cuối cùng hai bàn tay trắng, hy vọng tên nhóc này có thể sớm ngày thoát khỏi bể khổ!

Chu Sơ Ninh vỗ vỗ sau lưng hắn đưa cho hắn hai túi giấy dầu, nói: “Được rồi đừng ngớ người ra nữa, hôm nay em về sớm chút, cho đầu bếp Trương của quân doanh nếm thử chút mới mẻ. Nhớ là đừng để qua đêm, qua đêm không thể ăn được.”

Tuy đậu hũ hương vị trơn mềm, nhưng không dễ để lâu, bình thường mua về đều ăn trong ngày.

Nếu không có tủ lạnh ngàn vạn lần đừng để qua đêm.

Khương Phóng gật đầu, nhận lấy túi giấy dầu xong xoay người lên ngựa trở về Tây Đại doanh.

Mà lúc này ở thôn nhỏ không biết tên, Trưởng Tôn Thanh Minh trọng thương đã đặt mua trang phục ngựa xe, thuộc hạ giúp y làm thuật dịch dung đơn giản: “Chủ tử, chúng ta đi chỗ nào?”

Trưởng Tôn Thanh Minh nghĩ nghĩ nói: “Trấn Nhạn Hồi.”

Nơi nào xảy ra chuyện thì điều tra nơi đó, trấn Nhạn Hồi núi Nhạn Hồi, nơi chôn thây tám nghìn tướng sĩ thủ biên cương.

Thi thể trong bãi tha ma xếp thành núi, mặc cho quạ đen kền kền mổ, một hồn trung thành nay chỉ còn xương khô. Tiểu An Tử ở cạnh y từ nhỏ đến lớn vì cứu y mà đổi quần áo cho y cuối cùng bị ngàn tên bắn thành con nhím, trước khi tắt thở còn bật lửa thiêu thân đến hoàn toàn biến dạng.

Trưởng Tôn Thanh Minh nghĩ tới đây sắc mặt đông lạnh thành băng, trong mắt lộ ra sát ý như chim ưng.

Từng chuyện từng chuyện một, y nhất định sẽ làm cho những kẻ bày trò phải trả giá từng chút một.

Trấn Nhạn Hồi, thôn Tây Phong, trong tiểu viện bình an tĩnh lặng.

Chu Sơ Ninh ngủ ngon suốt một đêm, sáng sớm hôm sau đã tỉnh dậy xay đậu hũ với Vi Vũ.

Cối đá nhỏ được ba người mang tới, cứ như vậy hai cùng xay cối đá, mở cửa bắt đầu làm ăn.

Trong thôn vừa có người lạ tới, mọi người đều tò mò lại đây. Phát hiện đó là một “cô nương” yểu điệu xinh đẹp, thì đều nhịn không được nhìn nhiều hai lần.

Cả thôn đều là phụ nữ và trẻ em, nên khá bao dung với phụ nữ, mọi người đều tò mò không biết phường đậu hũ là thứ gì.

Mãi đến khi mùi sữa đậu nành thơm phức bay ra, mọi người vây xem đều nhịn không được.

Lúc này có một thương đội đi về phương Bắc ngang qua, người đàn ông cường tráng dẫn đầu lập tức xuống ngựa kéo mọi người cùng vây quanh.

Người đàn ông đi tới nhìn nhìn chảo sắt nấu đậu hỏi một câu: “Tiểu nương tử, cô bán cái gì vậy?”

Chu Sơ Ninh lau mồ hôi trên mặt, tuy dáng người yểu điệu nhưng vẻ ngoài hơi lôi thôi cũng không khiến người khác mơ ước.

Chu Sơ Ninh đang nấu sữa đậu nành đáp: “Là sữa đậu nành, vị quan gia này có muốn dùng thử một chén không? Sữa đậu nành ăn kèm với tàu hũ ky chiên giòn rất là ngon.”

Mấy người lần đầu nghe được món sữa đậu nành và tàu hũ ky, nhưng bọn họ không quan tâm được nhiều như vậy.

Bọn họ đi xuyên đêm về phương Bắc bây giờ đúng là thời điểm đói khát nhất, thế là sôi nổi vây quanh bàn lùn cũ nát ngồi xuống, mỗi người gọi một phần sữa đậu nành một phần tàu hũ ky.

Người đàn ông cường tráng hỏi: “Bán thế nào?”