Chương 14: Em nhìn xem chị không giống chỗ nào?

Dân phong thuần phác không có nghĩa là người ta không có lòng cảnh giác, cậu phải chứng minh cho bác gái biết mình không có ý đầu độc đứa nhỏ.

Bác gái thấy thế lập tức cười nói: “Vậy thì tốt quá, cảm ơn cô nương.”

Lúc mấy người nói chuyện, một đội kỵ binh phóng ngựa đi tới, giẫm ra một trận bụi mù.

Kỵ binh đi phía sau quay đầu lại liếc mắt nhìn bọn họ một cái, nhẹ nhàng cười nhạo một tiếng, tiếng cười kia chứa đựng sự khinh bỉ và coi thường đến cực điểm.

Người nọ đúng là Chu Châu Hoa anh trai Chu Châu Quang, còn đội kỵ binh nhỏ kia đúng là người của Kiêu Ngự doanh.

Chu Châu Hoa khinh khỉnh ngồi ngựa vung đao đứng kia, châm chọc nói: “Ôi, xem ai kìa? Đây không phải là thái tử phi điện hạ sao?”

Khương Phóng nhấc đại đao lên ra vẻ muốn xông lên chém người, dọa Chu Châu Hoa cưỡi ngựa chạy thẳng.

Thấy người chạy mất dạng Khương Phóng mới cười nhạo nói: “Đồ phế vật, biết vài chiêu mèo quào cũng dám lưu manh ở quân doanh của bổn thiếu gia.”

Ba người dọn hành lý vào tiểu viện, chỉnh lý đơn giản một chút. Tuy tiểu viện hơi đơn sơ nhưng thắng ở chỗ vô cùng sạch sẽ.

Trong viện có một loạt giá phơi, đủ cho cậu phơi đậu.

Bọn họ thu dọn đồ xong cũng tới giữa trưa, Chu Sơ Ninh lại hầm món rau dại tóp mỡ cho mọi người.

Bác gái chủ nhà mang vài gói cơm nắm tới trước khi đi bị nhét cho nửa chén đồ hầm.

Cái này làm bác gái thấy hơi ngại, sau đó mang thêm hai bộ chăn đệm cho bọn họ.

Chu Sơ Ninh sờ tấm chăn kia, vừa dày vừa nhẹ, xúc cảm mềm mại nhưng không hề giữ ấm được.

Vi Vũ nhắc nhở cậu: “Là tơ liễu và hoa lau, người nhà quê không dùng nổi tơ tằm. Nhà nào nuôi tằm cũng mang đi bán lấy trợ cấp gia dụng.”

Chu Sơ Ninh thế mới biết chuyện người cổ đại quất hoa lau là có thật.

Thứ này lấy làm áo bông tuy nhìn chắc chắn, trên thực tế lại gió lùa bốn phía.

Hơn nữa chăn này dệt bằng sợi gai, hiệu quả giữ ấm cũng không tốt lắm.

Phương Bắc là xứ lạnh, tuy đã nhập đông ban đêm vẫn rất lạnh.

Cũng may trước khi bị đuổi khỏi Đông viện bọn họ có mang theo hai bộ chăn tơ tằm, chăn bông bác gái cho có thể trải làm đệm giường được.

Ăn cơm trưa xong, Khương Phóng trở lại Tây Đại doanh một chuyến, dùng giá thấp mua hai túi đậu nành ngâm nước về.

Chu Sơ Ninh hỏi hắn: “Không phải trên tay em không có tiền sao? Sao còn có thể mua đậu nành?”

Khương Phóng hớn hở nói: “Em là anh em tốt của lão Trương đầu bếp quân doanh, mới vừa rồi em cho ông ấy vài miếng tàu hũ ky chiên giòn, ông ấy không nói hai lời đưa đậu nành cho em trước, tiền chờ cuối tháng phát lương rồi trả cho ông ấy sau.”

Khi nói chuyện, Khương Phóng đã dọn hai bao lớn đậu này xuống khỏi ngựa.

Trong lòng Chu Sơ Ninh còn khá hụt hẫng, tấm chân tình này của em họ sợ là phải trao nhầm người rồi.

Nhưng ngẫm lại trong nguyên tác hắn cũng không ôm được mỹ nhân về nhà, cậu nháy mắt bình thường trở lại, cùng lắm thì về sau kiếm lời chia cho hắn nhiều hơn chút, nói không chừng hắn còn có thể cưới một cô vợ xinh đẹp khác, cậu nói: “Vậy em lại mang mấy khối đậu hũ non cho lão Trương đi, để ông ấy cũng nếm thử tay nghề của phường đậu hũ Chu thị chúng ta.”

Lúc này Khương Phóng mới nhìn thấy trên cửa tiểu viện có treo một mảnh phướn, trên phướn viết phường đậu hũ Chu thị.

Hắn hơi hoảng hốt nhìn cậu: “Chị họ à… Sao em cảm thấy chị hơi khác trước kia vậy?”

Chu Sơ Ninh cả kinh, thầm nghĩ đừng nói chuyện mình nam giả nữ trang sắp lòi nha?

Mỗi khi đến lúc này, cậu đều sẽ dùng ngón tay hoa lan vén búi tóc, lắc lắc cái eo nhỏ gầy như liễu mùa xuân làm bộ làm tịch một phen: “Hả? Em nhìn xem chị không giống chỗ nào?”

Dáng vẻ này của cậu, dưới con mắt bị add 8000 cái filter của Khương Phóng mà nói, quả thật đẹp như thiên tiên!

Hắn lập tức quên hết mọi chuyện khác, chỉ dùng vẻ mặt chân thành nói với cậu: “Không, không có. Trong cảm nhận của em, chị họ mãi mãi đệ nhất mỹ nhân đánh đàn trên lầu chiêu hiền ở kinh thành năm đó. Thế gian không ai có thể sánh bằng chị, không, bọn họ còn không bằng một ngón tay của chị nữa!”

(Chu Sơ Ninh: … Tên Khương Phóng này sao mà buồn nôn thế cơ chứ!)

Cậu biết ngay là sẽ có kết quả này mà, thôi thôi, thì sự an toàn của hai mẹ con chốn kinh thành, cậu chỉ có thể tạm thời tiếp tục như vậy.

Vì thế Chu Sơ Ninh giật giật khóe môi làm bộ làm tịch thở dài xua tay nói: “Rơi xuống hoàn cảnh này rồi, còn giả vờ quý nữ cao sang gì nữa? Hôm trước chị đọc không ít sách nông cày ở trong phủ, bên trong có phương pháp làm đậu hũ. Không ngờ vậy mà thành công thật!”