Cậu muốn biết vị thái tử gặp nạn kia đến cùng là chết hay không chết.
Cuốn “Long hổ đấu” kia cậu chỉ xem đoạn mở đầu, bởi vì bia đỡ đạn tép tiu cùng tên cùng họ với mình chết mà có chút không cam lòng.
Dù sao người nọ cùng tên cùng họ với cậu, nên cậu nhịn không được tự thay bản thân vào, từ đó không còn hứng thú muốn đọc tiếp nữa.
Nhưng mà cậu có một tật xấu khi đọc sách là dù có bỏ truyện thì cũng lật xem kết cục cuối cùng.
Thân là nữ chính của nguyên tác, Chu Sơ Yểu đương nhiên lên làm hoàng hậu, cũng vì hoàng đế sinh ra một đôi long phượng thai.
Cậu còn nhớ mang máng danh hào vị hoàng đế kia là Hạo Nguyên, lại không biết đến cùng là ai lên làm hoàng đế.
Đơn giả có hai người, hoặc là Kiêu vương hoặc là thái tử.
Căn cứ vào cốt truyện trong sách mà đoán, thái tử chắc chắn không chết, chỉ là không biết y bao giờ mới hồi kinh, cũng không biết y dùng biện pháp gì để hóa giải nguy cơ lần này.
Phải biết rằng bây giờ hoàng đế đã định tội mưu phản cho thái tử, tội danh như thế muốn tẩy trắng cũng không dễ dàng.
Đáy lòng Chu Sơ Ninh đầy tâm sự, lại cảm thấy bản thân rảnh rỗi lo chuyện bao đầu vì cậu lúc này đến cơm no áo ấm cũng đã là vấn đề, nói không chừng còn khó giữ nổi mạng nhỏ, bận tâm mấy chuyện râu ria kia cũng chả ích lợi gì.
Nghĩ như vậy Chu Sơ Ninh mang theo em họ và Vi Vũ dạo một vòng vùng quanh thị trấn.
Thật ra thuê nhà cần phải suy xét rất nhiều điều, không chỉ xem nhà ở tốt xấu mà còn phải xem dân phong người trong thôn.
Lúc đi tới thôn Tây Phong, Chu Sơ Ninh nhìn trẻ nhỏ trong thôn nô đùa vui vẻ, người tới người đi tấp nập thì quyết định ở lại thôn này.
Thôn Tây Phong tuy cũ nát hơn mấy thôn gần đó, nhưng thôn dân lại rất hòa thuận.
Cậu tin tưởng, bần cùng chỉ là nhất thời, chỉ cần dân phong thuần phác, tính bao dung của họ cũng mạnh hơn nơi khác.
Chu Sơ Ninh hạ quyết tâm xong thấy của thôn có một bác gái mang theo con nhỏ thì tiến lên hỏi: “Chào bác, cho hỏi trong thôn này có nhà nào có thể cho thuê không?”
Bác gái đánh giá cậu, thấy cậu là một “cô gái xinh đẹp” thì buông lỏng cảnh giác xuống, nói: “Nhà ở để đó không dùng cũng không ít, nhà tôi cũng có một căn. Đàn ông trong thôn… Thôi, không cần nhắc tới. Cô đây hỏi nhà ở là muốn thuê sao?”
Chu Sơ Ninh gật đầu: “Đúng vậy thím.”
Bác gái lại hỏi một câu: “Thuê là để ở hay để buôn bán?”
Chu Sơ Ninh đáp: “Tự mình ở và cũng làm thêm chút buôn bán nhỏ.”
Bác gái cười cười, đặt cháu trai mình xuống đất rồi nói: “Nếu các cô cậu không chê, thì tới nhà tôi ở đi! Con trai tôi chết trên chiến trường, con dâu tái giá, nhà để không cũng trống trãi. Có tiền hay không cũng không sao, chỉ cần các cô cậu quét tước sạch sẽ, đúng giờ đuổi kiến đuổi trùng, đừng làm nó hoang phế là được rồi.”
Mọi người đều biết một căn nhà nếu thời gian dài không có người ở sẽ hoang tàn.
Đặc biệt là ở cổ đại, nhà đều là bằng gỗ và cỏ tranh, không có hơi người sẽ biến thành ổ của rắn chuột.
Vừa rồi bác gái bế cháu tới cũng là để làm sạch cỏ dại trong nhà, quét tước một phen rồi bỏ một con mèo hoa li và cho nó đuổi chuột rắn.
Chu Sơ Ninh nhìn nhà ở, vừa khéo ở ngay cửa thôn, ngay mặt tiền đường lớn.
Độ an toàn cao không nói vừa lúc là đoạn đường tốt có thể làm buôn bán.
Cậu lập tức nói với bác gái: “Vậy thì tốt quá, nhưng mà bác cứ yên tâm, tiền thuê chúng cháu sẽ trả đủ. Cứ dựa theo tiền thuê trấn trên, một tháng một trăm văn.”
Bác gái lập tức xua tay: “Không cần nhiều thế đâu, các cô cậu cứ vào ở trước cuối tháng lại trả tiền cho tôi là được rồi. Trong nhà cũng không có đồ vật gì, hai cái giường hai cái bàn đều là vật không đáng giá tiền. Ngày mai tôi lại đưa chút đồ sang cho các cô cậu, thiếu gì cần gì cũng có thể nói cho tôi.”
Chu Sơ Ninh cảm thấy cậu chọn căn nhà này thật đáng giá, quả nhiên dân phong thuần phác quan trọng hơn tất cả.
Bác gái có lòng tốt, không thể người ta chịu khổ, vừa nhìn bọn họ đã biết là người bị hạch tội sung quân tới đây, trong lòng nghĩ thầm giúp được chút nào hay chút đó.
Chu Sơ Ninh tri ân báo đáp, ngay sau đó cậu cởi tay nải cầm một xấp tàu hũ ky đã chiên xong ra đưa cho đứa nhỏ nói: “Đây là chúng cháu tự làm định mở chút buôn bán nhỏ ở đây. Bác không chê cũng có thể nếm thử, nếu thích thì giúp chúng cháu tuyên truyền một chút.”
Nói xong tự cậu cầm một mảnh tàu hũ ky nhét vào miệng mình bắt đầu ăn.