Thường thị chớp mắt cười nói: “Đương nhiên đương nhiên, ngày cháu xuất giá thím nhất định sẽ trao trả toàn bộ cho cháu.”
Chu Sơ Ninh cũng không phải đồ ngốc, cậu gật đầu nói: ‘Được, thím nhớ đấy, không có của hồi môn cháu sẽ không lên kiệu hoa.”
Thường thị gật đầu: “Yên tâm đi cháu gái, thím còn có thể ăn bớt của hồi môn mẹ cháu để lại cho cháu sao? Trước sau gì cũng trả lại cho cháu, trước đó thím chỉ giúp cháu bảo quản thôi.”
Chu Sơ Ninh nghĩ thầm đều là hồ ly ngàn năm, diễn gì mà điêu thế không biết?
Có phải là bảo quản hay không chẳng lẽ trong lòng bà không biết à?
Sau khi tiễn Thường thị đi Khương Phóng lập tức vội la lên: “Chị họ, chị thật sự phải gả cho ông già Trương kia sao?”
Chu Sơ Ninh chống eo cười: “Đương nhiên là không rồi.”
Khương Phóng nghe vậy lập tức thở phào nhẹ nhõm: “Vậy sao chị còn đồng… À em hiểu rồi, chị lừa thím lấy của hồi môn cho chị đúng không?”
Vi Vũ vốn ở bên cạnh sốt ruột cũng ý thức được, cô ấy đập bàn cái rầm nói: “Vẫn là đại… Tiểu thư thông minh, đại tiểu thư thật lợi hại!”
Khương Phóng vẫn hơi lo: “Nhưng mà chị à… Họ Trương kia là rắn độc ở Bắc Cương, còn có liên quan với Kiêu vương, chị lừa ông ta như vậy em lo…”
Chu Sơ Ninh cười thần bí nói: “Yên tâm, chị có cách của chị.”
Nói xong cậu nhỏ giọng nói gì đó bên tai Khương Phóng, Khương Phóng nghe xong cười ngửa tới ngửa lui, có điều hắn vẫn lo lắng nói: “Nhưng mà làm vậy sau này chị có muốn gả cho người khác cũng khó.”
Chu Sơ Ninh bày ra vẻ mặt không sao cả nói: “Vậy thì thế nào? Ai nói con gái nhất định phải gả chồng, sống một mình có gì không tốt?”
Một người đàn ông như tôi mà gả chồng mới kỳ quái đấy.
Khương Phóng nghe Chu Sơ Ninh nói xong trong lòng lại cháy lên chút chờ mong, từ lúc 12-13 tuổi hắn đã thích chị họ rồi.
Hắn tự biết mình không xứng với chị họ mang danh đệ nhất mỹ nhân kinh thành, nên tự mình lặng lẽ che giấu tâm tư.
Sau đó chị họ được chọn cho Thái Tử, hắn tuy mất mát lại vui thay cho “nàng” từ tận đáy lòng.
Ai ngờ hồng nhan bạc mệnh, bây giờ chị họ rơi vào kết cục thế này.
Nếu chị họ thật sự cả đời không gả, vậy hắn cũng thề ở bên cạnh “nàng” cả đời!
Khương Phóng nghĩ thầm trong lòng, hắn liếc mắt sang nhìn Chu Sơ Ninh, trong mắt tràn ngập nhu tình như nước.
(Chu Sơ Ninh:... Sao tự nhiên thấy buồn nôn quá vậy cà? Cảm giác bị một người đàn ông liếc mắt đưa tình nhìn chăm chú như thế thật khó tả.)
Chu Sơ Ninh thẳng đến không thể thẳng hơn, cậu thật sự không có hứng thú với đàn ông.
Vì làm Khương Phóng hết hi vọng, Chu Sơ Ninh cũng vờ chắp tay trước ngực như thiếu nữ hoài xuân nói: “Như vậy sau khi chị chết, có thể cùng Thái Tử sóng vai xuống suối vàng. Cuộc đời chị sinh là người của chàng chết cũng là quỷ của chàng, sao có thể tái giá người khác?”
Hai tròng mắt đong đầy nhiệt tình của Khương Phóng nháy mắt lạnh xuống.
Cùng lúc đó, trong một trấn nhỏ xa xôi hẻo lánh ở cực Bắc thái tử Trưởng Tôn Thanh Minh bỗng nhiên hắt xì một cái.
Cái hắt xì tác động đến miệng vết thương trên người y, người đàn ông đẹp trai không góc chết hô đau một tiếng, máu tươi thấm ướt vải bố.
Thân vệ bên cạnh lo lắng nói: “Chủ tử! Ngài thế nào? Miệng vết thương lại nứt ra?”
Trưởng Tôn Thanh Minh nhíu mày khuôn mặt lạnh lùng nhiễm một tầng sương mỏng, một dự cảm không lành chợt xuất hiện trong lòng y.
Y nuốt ngụm máu tươi trong cổ họng xuống hỏi: “Còn có thể liên hệ bao nhiêu Kim Ngô vệ?”
Thuộc hạ đáp: “Đều chết trận… Có điều tiểu nhân đang nghĩ biện pháp liên hệ với Thiết vệ của hoàng hậu nương nương…”
Trưởng Tôn Thanh Minh lại ngắt lời anh ta: “Không thể! Không cần liên lụy hoàng hậu, bây giờ chắc bà ấy đã bị biếm vào lãnh cung rồi, tự thân khó bảo toàn.”
Thuộc hạ khó xử: “Nhưng mà trước mặt… Chủ tử, thương thế của ngài chúng ta phải làm sao bây giờ?”
Trưởng Tôn Thanh Minh hừ lạnh một tiếng: “Tiểu An Tử sẽ không chết vô nghĩa, bổn điện hạ sẽ báo thì thay hắn. Kim Hổ, sáng mai khởi hành, đi đặt mua một chiếc xe ngựa.”
Nói xong y móc ra một cái ngọc bội nhịn đau nói: “Bán nó đi.”
Thuộc hạ nhịn rồi lại nhịn cuối cùng vẫn không nói gì.
Bên này Chu Sơ Ninh đuổi Thường thị đi xong mắt thấy mặt trời dần lên cao, cậu nói: “Đừng thất thần, chúng ta vẫn nên tìm một ngôi nhà thích hợp sống qua ngày thôi. Chị thấy chúng ta không cần suy xét đến thị trấn, đi thôn trấn xung quanh nhìn xem đi! Cách thị trấn gần chút, tiện cho họp chợ buôn bán cũng tiện thăm dò tin tức.”