Không làm là không thể, dù sao mẹ ruột và em gái cậu vẫn còn trong tay người khác.
hoàng đế cảm nhớ tổ tiên Chu đại nhân nhiều thế hệ trung lương, chỉ tước bỏ chức quan, bây giờ cả gia đình dòng chính vẫn còn ở kinh thành.
Mẹ cậu là Lê di nương và em gái Chu Sơ An bị đại phu nhân Chu gia bắt giữ, phận làm con trai cậu chỉ có thể nghe lệnh làm việc.
Chu Sơ Ninh còn định lật xem tiếp ý đồ nhìn trộm cốt truyện khác, ngặt nỗi cậu có lật cỡ nào cũng không lật được.
Cốt truyện chỉ giải khóa đến c.h.ư.ơ.n.g 5, nhưng chỉ cần 5 chương như thế đã làm Chu Sơ Ninh đổ mồ hôi lạnh ròng ròng.
Cậu tưởng tượng tiếp theo mình sẽ phải đầu mình hai nơi thì lo âu đến mức không ngủ được.
Mẹ nó cái cốt truyện quỷ tha ma bắt, tác giả mau ra đây nhận lấy cái chết!
Chu Sơ Ninh vừa kêu ca vừa ngáp dài một cái, cuối cùng cơn buồn ngủ ập tới cậu tiến vào mộng đẹp.
Ngày hôm sau, đang lúc cậu suy nghĩ về cốt truyện hôm qua, ngoài cửa chợt truyền tới tiếng ồn ào.
Chu Sơ Ninh đẩy cửa ra, nhìn thấy em họ Khương Phóng đứng ngăn trước cửa phòng mình, chỉ vào thím Hai Thường thị chửi ầm lên: “Bà đuổi chị tôi ra khỏi nhà thì cũng thôi đi, bây giờ còn muốn ăn chặn tiền sính lễ của chị ấy, bà còn lương tâm không?”
Chu Sơ Ninh: … Đậu má! Tới rồi, cốt truyện trong sách tới rồi!
Cậu vờ bày ra vẻ yếu đuối như Tây Thi ôm tim tựa người vào khung cửa, trong lòng thầm mắng một câu thật là ẻo lả.
Lúc mới tỉnh dậy cậu còn trông chờ mọi chuyện hôm qua chỉ là một giấc mơ hoang đường, ai ngờ mẹ nó mọi chuyện vẫn thuận theo cốt truyện trong sách mà tiến hành.
Thím Hai thật sự tới làm mai, vậy thì tiếp theo có phải cậu sẽ được đưa tới phủ Kiêu vương sau đó bại lộ phân thận đầu mình hai nơi không?
Chu Sơ Ninh nhanh chóng động não, ngay sau đó cậu có ý tưởng.
Cậu hơi cong môi đi lên phía trước nói: “Tiểu Phóng, đừng vô lễ với thím Hai, mời bà ấy vào nhà ngồi đi!”
Thường thị vừa nghe mặt mày lập tức hớn hở hơn: “Quả nhiên vẫn là Yểu Yểu của chúng ta hiểu chuyện, cháu làm em trai cũng nên học hỏi chút đi.”
Tuy Khương Phóng còn tức giận, song vẫn cùng Vi Vũ né ra một con đường.
Bốn người cùng nhau vào phòng Chu Sơ Ninh, Thường thị giấu đi vẻ mặt chanh chua thường ngày, bà ta nhẹ giọng nói: “Lần này thím tới cũng là vì tốt cho Yểu Tỷ Nhi. Vị đại tài chủ họ Trương này giàu nứt vách đổ tường, là phú hộ số một số hai ở Bắc Cương. Tuy nói cháu vốn cũng leo lên hoàng thân, nhưng trước mắt nói gì cũng khó. Có thể có một đại tài chủ không chê, muốn cưới Yểu Tỷ Nhi làm vợ lẻ là chuyện tốt hiếm thấy đấy!”
Tính khí nóng nảy của Khương Phóng lại trỗi dậy: “Họ Trương kia bốn mươi có tám, sắp làm ông nội của chị tôi được luôn ấy chứ! Bà bảo chị ấy gả cho một lão già mất nết, rốt cuộc bà có mưu đồ gì?”
Chu Sơ Ninh vẫy vẫy tay em trai, nói: “Tiểu Phóng, cũng không thể nói như vậy. Chúng ta chịu khổ thời gian dài rồi, có phúc để hưởng âu cũng là chuyện tốt.”
Khương Phóng sợ ngây người, mặt hắn đầy vẻ không thể tưởng tượng nổi: “Chị, chị sẽ không…”
Thường thị thấy Chu Sơ Ninh dịu giọng lập tức vui vẻ nói: “Yểu Yểu nói đúng! Vậy ý của cháu là… Đồng ý?”
Chu Sơ Ninh lại lắc lắc đầu cười nói: “Thím Hai đừng có gấp! Muốn cháu đồng ý cũng được, cháu có hai điều kiện.”
Thường thị vui tươi hớn hở hỏi: “Cháu nói đi cháu nói đi, điều kiện gì?”
Chu Sơ Ninh nói: “Thứ nhất, cháu muốn mang đi toàn bộ của hồi môn mà mẹ cháu đã chuẩn bị; thứ hai, cháu muốn thím tự mình tới đưa gả. Nhớ kỹ là chỉ một mình thím thôi, ai bảo thím đủ trai đủ gái là một người đầy phúc đâu.”
Tuy muốn của hồi môn làm Thường thị rất đau thịt, nhưng của hồi môn của con cái tội thần, nhà bình thường đúng là không dám nhận.
Kẻ có tiền có nhận cũng không dám lấy ra xem, ép giá rất dữ.
Một rương của hồi môn tính đâu ra đấy bán được mấy trăm lượng bạc, mười lượng bạc một lượng vàng, sao có thể so sánh với trăm lượng vàng?
Huống chi chồng bà ta cũng không cho bà ta đυ.ng tới mấy thứ này, nói là lấy tới chuẩn bị trải đường tương lai.
Có trăm lượng vàng này, bà ta có thể mua một tòa nhà lớn ở Bắc Cương, tiếp tục cơm no rượu say, sống cuộc sống quý bà giàu sang như bà ta đã từng.
Nghĩ tới đây Thường thị lập tức gật đầu đồng ý, cắn răng nói: “Được! Thím đồng ý!”
Nói xong bà ta lập tức đứng dậy, chuẩn bị truyền tin cho bà mối Vương trước đó thì chợt bị Chu Sơ Ninh níu lại, nói: “Vậy thím nên nói chuyện giữ lời, đừng quên đưa của hồi môn của cháu lại cho cháu.”