Qua hai năm nữa, đại ca cô ta là Chu Châu Hoa sẽ được thăng chức, còn có thể được điều động theo Kiêu vương hồi kinh.
Dù tệ đến đâu thì vẫn có thể gả được vào một nhà quan ngũ phẩm chứ đúng không!
Bà mối cài hoa đỏ tiến lên hai bước, nắm lấy tay thím Hai song lại bị bà ta ghét bỏ hất ra.
Bà mối cũng không tức giận, tiếp tục cười vui vẻ: “Không phải cho Nhị cô nương nhà bà, mà là Đại công nương cơ…”
Thím Hai cau mày: "Đại cô nương? Nhà ta không có Đại cô nương! Đó là dòng trưởng đấy, cô ta có thân phận gì bà không biết à? Đi đi đi, đi mau lên, con nhỏ đó không gả được đâu.”
Thím Hai nói xong định đuổi người đi, chỉ cảm thấy xui xẻo gì đâu.
Song, bà mối lại kéo lấy bà ta, cười nói: “ Chị dâu à, nghe tôi nói hết đã, chị có biết là người nào xin cầu hôn với Đại cô nương nhà chị không? Chính là Trương đại tài chủ giàu nhất nhì Bắc cương đấy, hơn nữa ông ta còn sẵn sàng chi trăm lượng hoàng kim để làm sính lễ. Chị dâu à, số tiền này chị định không kiếm thật hả?”
Thím Hai vừa nghe đến trăm lượng hoàng kim, tức có hứng thú, háo hức hỏi: “Thật sự có trăm lượng hoàng kim sao?”
Bà mối hoa đỏ lấy ra một khối vàng đặt vào trong tay thím Hai nói: "Có thể giả được ư? Trương đại tài chủ là phú hộ nổi tiếng mười dặm tám thôn đấy, cái này chẳng qua là chút lễ mọn biếu chị dâu thôi. Nếu chị có thể trở thành sui gia với ông ta, còn không , còn không có lợi mà hưởng chắc?”
Khóe môi thím Hai cong lên, bà ta lập tức vui mừng, vỗ ngực nói: "Được rồi, chuyện này để ta lo!"
Tại trấn Tây Doanh, hai anh em cùng Vi Vũ vào quán trọ.
Trời đã tối hẳn, chủ tớ 3 người gọi hai phòng, ăn một chút rồi nghỉ ngơi.
Sau khi sống lại, Chu Sơ Ninh vẫn chưa quen, dù sao cũng không ngủ được nên nghiên cứu chiếc vòng ngọc vừa mới đổi từ Chu Châu Quang.
Kết cấu của chiếc vòng tay thực sự rất tốt, chất ngọc trơn mịn như mỡ dê.
Nếu nó được đặt ở thời hiện đại, chắc chắn giá trị triệu đô.
Chỉ là thứ khắc bên trong chiếc vòng tay này không phải là biểu tượng của nhà họ Chu mà là chữ "Lê".
Chu Sơ Ninh hiểu rõ, đây là của hồi môn của mẹ ruột nguyên chủ: Lê thị.
Lê thị cũng xem như là con gái của một gia đình quan chức nhỏ, lúc đầu chính là do bị kết án mới phải gả cho Chu gia làm thϊếp, sau đó đi theo thái tử lập được công lớn, mới có được nhà ngoại ủng hộ.
Nhưng ngày vui chẳng tày gang, hiện tại Lê gia lại bởi vì chuyện của thái tử mà bị xử tử, cả nhà đều được đưa vào danh sách tử hình, chờ sau thu sẽ thi hành án.
Tuy nói Lê di nương may mắn tránh được một kiếp nhưng con trai của bà lại bị buộc phải thay thế chị gái lưu đày, làm sao lòng bà có thể dễ chịu được đây?
Chỉ là bà thật sự không có lựa chọn nào khác, Đại phu nhân dùng hôn nhân của Chu Sơ An uy hϊếp bà, nói nếu như bà không đồng ý sẽ gả Chu Sơ An cho một lên lưu manh ăn mày.
Không có sự hỗ trợ của nhà ngoại, Lê thị chỉ có thể dựa vào người khác, bà không còn cách nào khác là phải chuẩn bị của hồi môn hậu hĩnh cho con trai mình phòng thân.
Chiếc vòng tay này là một trong số đó.
Chu Sơ Ninh không nhịn được đeo chiếc vòng tay vào tay, chiếc vòng này dường như được chế tạo vừa vặn với cổ tay cậu, không quá lớn cũng không quá nhỏ.
Cậu nhìn chiếc vòng tay từ trái sang phải, nhưng đột nhiên lại choáng váng, trong đầu chợt hiện lên một cảnh tượng màu sắc sặc sỡ, như gần như xa ở trước mắt.
Chỉ thấy một cuốn sách từ từ mở ra trước mặt cậu, trên trang bìa có in: "Long Hổ đấu"
Chu Sơ Ninh sửng sốt, đây không phải là tên cuốn tiểu thuyết mà cậu đang đọc sao?
Long là Trưởng Tôn Thanh Minh, còn Hổ là Trưởng Tôn Thanh Lãng.
Nội dung chương đầu tiên kể về cuộc mưu nghịch của thái tử, một nhóm đồng bọn của y đã bị đưa đến vùng đất lạnh lẽo ở Bắc cương.
thái tử phi Chu Sơ Yểu bị một gã đầu rắn địa phương họ Trương ở Bắc cương nhìn trúng, lại bị bà thím “làm mai”, ép gả vào Trương phủ.
Kết quả là, đám người Trương đại tài chủ phát hiện ra thân phận đàn ông của “cậu”, thế là dưới cơn nóng giận đã tiễn bia đỡ đạn Chu Sơ Ninh nam giả nữ đi Tây thiên bán muối.
Đúng vậy đúng vậy, đây chính xác là cái kết của Chu Sơ Ninh trong nguyên tác.
Chu Sơ Ninh lập tức sợ hãi run lên, cảnh tượng kỳ lạ sặc sỡ trong vòng tay biến mất trong nháy mắt.
Điều mà người đời không biết là, sự việc này là do Kiêu vương xúi giục nhằm kích động thái tử chết không thấy xác kia lộ diện.
Chẳng qua, hắn làm sao ngờ được lại là một “con nhỏ pha-kè” chứ, bảo sao không nổi khùng cho được?
Nghĩ đến mình sắp đầu lìa khỏi xác, Chu Sơ Ninh tức giận đến mức ném kịch bản xuống!
Chu Sơ Ninh: … Con mẹ nó, bố chửi 18 đời tổ tiên cái cốt truyện hãm l*иg này.
Ai thích thì diễn đi, bố đếch làm.