Chương 9: Xuyên không

Mọi việc coi như giải quyết xong, Phùng Kiều quay về chuẩn bị cho hôn lễ sắp tới. Trước đây, hắn một thân một mình qua loa một chút cũng không sao. Giờ chuẩn bị đón người ta vào cửa, không thể qua loa đại khái được.

Trước tiên hắn đem chỗ thịt còn lại trong nhà, sang chỗ Vương Tứ thúc. Vương Nguyên hiện giờ đang rất cần bồi bổ, thân thể của y giống như ngọn cỏ khô héo, nếu không kịp thời cứu chữa sẽ tàn lụi theo thời gian.

Phùng Kiều nhìn ra được, thân thể Vương Nguyên đến tình trạng này hoàn toàn không phải vì nhảy sông, mà là không đủ dinh dưỡng trong thời gian dài.

Việc y nhảy sông cũng như mồi lửa ngay lúc cỏ khô, mới làm thân thể suy kiệt như thế. May mắn y còn nhỏ tuổi, vẫn còn nhiều thời gian phục hồi.

Xong đâu đó, Phùng Kiều bắt đầu chuẩn bị cho chuyện thành thân. Hắn đi một vòng trong thôn, nhờ những nhà thân quen và vài bằng hữu vẫn thường xuyên qua lại giúp đỡ. Lại hỏi những người có kinh nghiệm xem cần chuẩn bị những gì?

Hắn không thiếu bạc.

Chủ yếu, hắn muốn ngày thành thân sẽ để Vương Nguyên nỡ mặt nở mày, bước qua cửa lớn Phùng gia. Cũng là giúp y đánh vào mặt đám người không có lương tâm kia một hồi.

Phùng Kiều hắn từ lâu đối với hôn nhân của mình, đã buông bỏ chấp niệm.

Lúc nghĩa phụ còn sống, hắn cũng từng nghĩ cưới vợ sinh con cho lão nhân gia vui vẻ những ngày tháng cuối đời.

Từ sau khi nghĩa phụ mất, hắn không còn nghĩ tới việc này nữa. Hắn cũng không sợ Vương Nguyên sẽ từ chối thành thân với hắn.

Với hiểu biết của hắn về Vương Nguyên, muốn tiếp tục sống trong thôn, y chỉ có một lựa chọn duy nhất.

Còn nếu sau khi thành thân rồi, mà hai người không thể hòa hợp, hắn không ngại trả tự do cho Vương Nguyên.

Phùng Kiều sớm nghĩ sẽ an bài cho y một cuộc sống tốt, coi như cứu người cứu đến cùng vậy.

Hơn nữa với chuyện xảy ra với Vương Nguyên vừa qua, Phùng Kiều nghĩ bản thân không có người thân, mà y cũng bị người nhà vứt bỏ, thôi thì thuận theo ý trời vậy.

Biết đâu, hai người về sau, lại có một cuộc sống tốt đẹp thì sao?

Có lẽ phụ thân trên trời linh thiêng, cũng muốn nhìn thấy hắn hạnh phúc.

Cần gì phải lo được lo mất, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, cứ thuận theo tự nhiên đi.

Lúc này trong căn phòng nhỏ, có một Vương Nguyên từ một thế giới khác đang ngơ ngác tiếp nhận chuyện đang xảy ra với mình.

Buổi chiều Vương Nguyên đột nhiên sốt cao, Vương Tứ thúc phải gọi Phùng Kiều sang xem cho y.

Vương Nguyên sốt cao đến nỗi mê sảng, nói cái gì mà không ai hiểu được?

Nào là cha mẹ, bà nội, lúc sau còn la hét bảo cái gì mà cẩn thận, xe. Không ai hiểu được y là đang mê mang hay mơ thấy gì?

Phùng Kiều vội vàng lấy thuốc sang, nhờ Vương Tứ thẩm sắc cho y uống. Nhưng dù Tứ thẩm làm cách nào cũng không đút thuốc vào miệng của Vương Nguyên cho được. Cuối cùng Phùng Kiều và Tứ thẩm phải hợp sức, vất vả lắm mới khiến Vương Nguyên uống được một chút.

Vương Nguyên cứ sốt liên tục ba ngày ba đêm, đến ngày thứ tư cơn sốt mới tạm lui.

Lúc này Phùng Kiều mới thở phào nhẹ nhõm, cũng coi như đã kéo được Vương Nguyên từ tay diêm vương trở về.

Có vẻ Vương Nguyên trải qua một hồi sinh tử như vậy, nên lúc tỉnh lại nhìn ai cũng đều cảm thấy xa lạ. Ngơ ngác một hồi, không được bao lâu y lại thϊếp đi.

Phùng Kiều nhờ Tứ thẩm trong chừng y, có chuyện gì thì báo cho hắn biết. Mấy ngày không ngủ hắn cũng có chút mệt, cần về nhà nghỉ ngơi cho lại sức, còn rất nhiều việc hắn cần phải làm.

Tứ thúc Tứ thẩm mấy ngày qua, nhìn thấy hắn tận tình chăm sóc Vương Nguyên, cũng biết hắn mệt nhọc thế nào?

Phụ thê hai người bảo hắn cứ an tâm về nhà nghỉ ngơi, Vương Nguyên cứ để bọn họ chăm sóc.

Đầu óc Vương Nguyên vẫn còn rất mơ hồ, y không thể tin được chuyện đang xảy ra với mình. Y vậy mà lại rơi vào tình huống mà trước nay chỉ xuất hiện trong tiểu thuyết, đó là xuyên không.

Đã vậy y còn vinh hạnh xuyên đến một thế giới vô cùng kỳ lạ. Ở đây ngoài nam nhân còn được gọi là hán tử và nữ nhân ra, còn có một giới tính thứ ba nữa gọi là ca nhi.

Ca nhi không khác gì nam nhân, chỉ là vóc người nhỏ hơn và đặc biệt là sau tai của ca nhi có một cái bớt hình hoa mai màu đỏ.

Ở thế giới của y là một thế giới hiện đại,thế kỷ hai mươi hai, vậy mà còn không văn minh bằng ở đây, một thế giới cổ đại chưa từng xuất hiện trong lịch sử.

Ở đây người ta tuy rằng không coi trọng ca nhi bằng nữ nhân, nhưng tuyệt đối không có sự kỳ thị như ở thế giới của y.

Ở đây ca nhi không chỉ quan minh chính đại kết hôn, mà ca nhi ở thế giới này còn vô cùng đặc biệt. Chính là thân là nam nhân, lại có thể gả chồng sinh con không khác gì nữ nhân.

Là một gay chính hiệu khi xuyên đến đây là một ca nhi, đối với Vương Nguyên là điều hết sức may mắn. Chỉ có điều, thân thế của nguyên chủ có cùng tên cùng họ với mình này, khiến Vương Nguyên không thể nào vui nổi.

Vương Nguyên trong lòng thầm than, y có thể nào không xuyên vào con người này có được hay không? Còn nữa, sinh con? Có thể hay không không cần thuộc tính này nha?