Chương 50

Hắn nắm chặt tờ giấy trong tay, một lúc lâu sau mới bình tĩnh lại, bình thản nói với Điền Đạt: "Các ngươi làm rất tốt, ta lấy một món đồ, ngươi giúp ta chuyển cho Vân Hương, nói với nàng ta, chuyện bên cạnh Tử Cầm dù lớn hay nhỏ, nhớ phải nói hết với ta, đặc biệt là chuyện có liên quan đến Ngụy Lam, nhất định phải bẩm báo với ta."

"Vâng, thiếu gia ngài yên tâm, ta nhất định sẽ đưa đồ cho Vân Hương cô nương." Điền Đạt kiếm được mười lượng bạc, lúc này chính là con chó trung thành nhất của Trần Chu, Trần Chu bảo hắn đi về hướng đông, hắn sao dám đi về hướng tây.

"Tô Nhị, đưa đồ cho hắn." Trần Chu ra hiệu cho Tô Nhị, Tô Nhị lập tức lấy ra một chiếc hộp hình chữ nhật từ trong tay áo, hắn đưa chiếc hộp cho Điền Đạt.

Điền Đạt cầm đồ định đi, Trần Chu lại gọi hắn lại: “Đợi đã."

"Thiếu gia còn có gì dặn dò?" Điền Đạt hỏi.

"Nói với Vân Hương, chuyện ta hứa với nàng ta nhất định sẽ làm được." Trần Chu nói.

"Vâng, thiếu gia, tiểu nhân nhất định sẽ truyền lời." Điền Đạt lại nịnh hót Trần Chu mấy câu, rồi mới rời đi.

Trần Chu nhìn Tô Nhị, trầm giọng nói: "Ngươi cũng ra ngoài đi."

"Vâng, thiếu gia."

Đợi tất cả mọi người ra ngoài, Trần Chu hung dữ nhìn tờ giấy trong tay, miệng mắng: "Ngụy Lam, ngươi là cái thá gì? Cũng dám lên giường của Tử Cầm, đồ vô dụng, cũng không soi lại mình xem, sắp rồi, ngươi không ở Lục phủ được lâu đâu."

Nói xong, Trần Chu hất hết điểm tâm, trà cụ trên bàn xuống đất, lúc này mới bình tĩnh chỉnh lại quần áo, khôi phục lại dáng vẻ nho nhã vừa rồi.

"Tô Nhị, sai người vào dọn dẹp." Trần Chu nói.

Tô Nhị lúc này mới cẩn thận sai người vào dọn dẹp.

Bên kia, Ngụy Lam ăn một bát tổ yến, sắc mặt tốt hơn một chút so với lúc nãy, Lục Tử Cầm giống như mấy lần trước, ngồi lên eo Ngụy Lam, sau đó cúi người đến gần cổ Ngụy Lam.

Nàng rũ mắt nhìn người dưới thân, nói: "Ta đã sai người đi sắc thuốc rồi, lát nữa cô ngoan ngoãn uống thuốc, đến phòng bên cạnh nghỉ ngơi."

"Được, nàng cắn đi."

Ngụy Lam đang sốt đặc biệt ngoan ngoãn, giọng nói cũng mềm mại, khóe môi Lục Tử Cầm bất giác cong lên ý cười, nàng đưa tay nhéo mặt Ngụy Lam, xoay sang một bên, đến gần cổ Ngụy Lam, ánh mắt không khỏi nhìn thấy mấy dấu răng phía trên.

Chỗ khế khẩu mềm mại còn hơi đỏ, Lục Tử Cầm cố gắng nhẹ nhàng hơn một chút, không cắn mạnh như mấy lần trước, nhưng cũng không làm màn dạo đầu, dù sao loại chuyện đó cũng chỉ nên làm với người mình thích, quan hệ lợi dụng lẫn nhau giữa nàng và Ngụy Lam, duy trì hiện trạng là tốt rồi.

Ngụy Lam bị Lục Tử Cầm cắn, khẽ rên lên một tiếng, mềm giọng kêu lên: “Đau, nàng nhẹ tay thôi, ngứa."

Giọng nói của cô vừa nũng nịu vừa mềm mại, giống như đang làm nũng với Lục Tử Cầm.

Lục Tử Cầm vốn đang trong kỳ mẫn cảm, nghe thấy giọng nói của Ngụy Lam, chỉ cảm thấy trên người càng nóng hơn, lực đạo mυ"ŧ vào dần dần tăng lên.

Ngụy Lam thấy mình nói không ai thèm để ý, chỉ đành đáng thương nhắm mắt mặc cho bị cắn, một lúc lâu sau, mới được Lục Tử Cầm buông tha.

Lục Tử Cầm thở hổn hển mấy hơi, khí tức mới bình phục lại, nàng hướng ra ngoài nói: "Đi chuẩn bị thêm một bát yến nữa mang tới đây."

"Vâng." Ngoài cửa lập tức có tỳ nữ đi chuẩn bị.

Ánh mắt Lục Tử Cầm nhìn Ngụy Lam có chút sâu xa, đưa tay nhéo cằm Ngụy Lam, ngón tay cái nhẹ nhàng đặt lên môi Ngụy Lam xoa xoa: “Khá là biết làm nũng đấy, mấy lần trước không hề nhận ra, đây là vì còn đang bệnh sao?"