[Thứ nữ này xưa nay miệng lưỡi sắc bén, bình thường ta nói một câu, nàng có thể đối đáp trơn tru cả chục câu, mỗi lần thỉnh an chẳng khác nào một trận đấu khẩu, chưa từng chịu nhún nhường. Hôm nay lại ngoan ngoãn đến lạ, chẳng lẽ thực sự mệt mỏi đến mức không còn sức mà cãi lại, hay là... Đang cố ý che giấu điều gì?]
Nắm được điểm nghi ngờ, Giác La thị khẽ liếc mắt ra hiệu. Đám tì nữ trong phòng lập tức lui xuống, còn cẩn thận khép chặt cửa. Hội Xuân và Tiễn Thu đứng bên ngoài nhìn theo, sắc mặt lo lắng, tim đập thình thịch, chỉ dám đưa mắt vào trông, không dám cất nửa lời.
“Nghi Tu, ngươi có biết mình sai ở đâu không?” Giác La thị lạnh giọng hỏi, vẻ mặt nghiêm khắc, khí thế áp người.
Từ Thanh Dã đứng chết lặng tại chỗ.
[Biết sai ư? Mới sáng nay nàng còn đang ngơ ngác vì phát hiện mình sống lại trong thân thể người khác, làm gì biết đã gây ra chuyện gì?]
Thấy Giác La thị sắc mặt lạnh tanh, khí thế bức người, dù trong lòng hoang mang nàng vẫn lập tức quỳ xuống, dịu giọng đáp: “Tiểu nữ thật sự không rõ mình đã phạm lỗi gì, mong phu nhân chỉ dạy.”
“Nhu Tắc vì sao lại ngã bệnh ngay trước thềm tuyển tú? Ngươi vốn rành y lý, chẳng lẽ lại không biết chút gì?” Giác La thị càng nói càng giận, đến cuối câu đột ngột vỗ mạnh xuống bàn, tiếng động chát chúa khiến Từ Thanh Dã giật bắn cả người.
Từ Thanh Dã lập tức hỏi trong đầu: [Có phải ngươi làm không?]
[Là ta.] Giọng Nghi Tu vang lên trong đầu, bình thản đến lạ lùng. [Nhưng ngươi không cần lo. Nàng ta không có bằng chứng. Nếu có, đã sớm mách với phụ thân rồi. Hơn nữa, chính vì nàng quá tự phụ nên ta mới có cơ hội ra tay. Ngươi chỉ cần ứng phó cho khéo là được.]
Từ Thanh Dã đành phải nuốt cục tức vào trong, tạm gác mọi nghi hoặc. Nàng định bụng nhẫn nhịn để qua cơn giận này. Nào ngờ, lời mắng mỏ của Giác La thị chẳng khác gì gió giật mưa sa, cuồn cuộn trút thẳng vào tai khiến nàng không còn đường lui.
“Ngươi tuy là thứ nữ, nhưng ta vẫn đối xử với ngươi chẳng khác gì Nhu Tắc! Mẫu thân ngươi mất sớm, chính ta là người đưa ngươi vào chính viện, đích thân nuôi dạy từ nhỏ! Thế mà ngươi trời sinh cứng đầu, bao năm dạy bảo vẫn chứng nào tật nấy, lại còn tâm địa hiểm độc! Nhu Tắc luôn đối xử tốt với ngươi, vậy mà ngươi nỡ ra tay, khiến tỷ tỷ lỡ mất kỳ tuyển tú, chẳng khác nào hủy cả tương lai nàng ta! Hành vi như vậy, không chỉ bất hiếu bất kính, mà còn làm Ô Lạp Na Lạp thị ta mang tiếng nhục nhã với người đời!”
Tiếng mắng như từng nhát dao đâm thẳng vào đầu, Từ Thanh Dã chỉ thấy đầu óc choáng váng, tai ù đi, chẳng phân rõ nổi lời nào nữa. Chỉ có đầu gối tê rần, nhức buốt như cắt vào tim gan là cảm giác duy nhất níu giữ chút tỉnh táo cuối cùng. Cả đêm qua bị ép học lễ nghi đến kiệt sức, sáng sớm lại phải đứng giữa gió lạnh gần nửa canh giờ, giờ vừa quỳ chưa được bao lâu đã hoa mắt chóng mặt. Trong lòng lửa giận bùng lên từng đợt, càng lúc càng dữ dội, như lửa bén vào rơm khô.
Cùng lắm là chết thêm một lần nữa, nàng cũng chẳng còn gì để mất!
Từ Thanh Dã cắn răng chống tay đứng dậy, giọng khản đặc, đôi mắt long lên, nhưng lời mắng thầm trong miệng vẫn không kiềm được mà bật ra: "Mới tờ mờ sáng đã gào ầm lên như sấm, chẳng khác nào gọi hồn mẫu thân ngươi về nghe! Tuổi đã xế chiều thì nên an phận dưỡng lão, tích chút âm đức, chớ có mở miệng ra là chửi rủa hậu bối trong nhà! Lời lẽ quá cay độc, tổn hại âm đức, đến lúc báo ứng giáng xuống ai có thể thay ngươi gánh chịu đây?"