"... Trong mắt rất nhiều người, cậu đã là người của tôi rồi, từ chối lời đề nghị của tôi, cậu thật sự có thể tự bảo vệ mình sao?"
Thấy sắc mặt Hạ Thời Hi ngày càng nghiêm trọng phức tạp, khóe miệng Hạ Hàn Sóc khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt, chỉ chút gan dạ này mà cũng dám từ chối anh thẳng thừng? Anh còn chưa lấy hợp đồng ra nữa kìa.
Rõ ràng nhát gan như chuột, vậy mà lại thường xuyên có những hành động táo bạo đến kinh ngạc, thật sự không biết đầu óc người này được cấu tạo như thế nào...
Hạ Hàn Sóc nheo mắt lại, hiếm khi thấy hứng thú, hơi nghiêng người về phía trước, tiếp tục hỏi với vẻ đầy ẩn ý: "Hửm?"
Hạ Thời Hi vẫn không trả lời anh, mà đột nhiên che mặt lại muốn lùi ra sau, nhưng Hạ Hàn Sóc lại nắm chặt lấy cổ tay mảnh khảnh của cậu: "Trốn cái gì? Cần phải sợ đến mức này sao?"
"Ọe—"
Cuối cùng Hạ Thời Hi cũng lên tiếng, nhưng lại cho Hạ Hàn Sóc một câu trả lời nằm ngoài dự đoán - một bát cháo rau củ bị nuốt chửng rồi lại ói ra nguyên vẹn.
Hạ Hàn Sóc: !!!!!!!!
Hạ Thời Hi nôn ra một hơi thoải mái, gần như ói hết bát cháo rau củ vừa rồi cậu cố gắng nuốt xuống, cảm giác khó chịu cũng giảm đi không ít.
Ngẩng đầu lên nhìn thấy đôi mắt trợn tròn xoe như chuông đồng của Hạ Hàn Sóc, Hạ Thời Hi mới nhận ra mình đã làm gì, vội vàng lấy khăn giấy lau cho anh: "Xin lỗi xin lỗi! Tôi thật sự không cố ý! Người không khỏe, vừa rồi anh cứ nắm chặt lấy tôi... Áo sơ mi ướt hết rồi, hay là anh đến nhà tôi giặt nhé?"
Tuy biết Hạ Thời Hi không cố ý, nhưng Hạ Hàn Sóc đã sắp bị cậu chọc tức đến chết rồi. Cuối cùng, anh vẫn mặc bộ vest dự phòng đi theo Hạ Thời Hi xuống xe.
Nhà thuê của Hạ Thời Hi rất nhỏ, phòng tắm hình chữ nhật dài hẹp đặc biệt chật chội. Khi Hạ Hàn Sóc bước vào, anh cảm thấy mình như lạc vào trận đồ bát quái, Hạ Thời Hi dọn hết chai lọ bát đĩa dưới vòi hoa sen đi, anh mới có chỗ đứng.
Cả quá trình tắm rửa rất khó chịu, luôn cảm thấy chỉ cần động tác mạnh một chút là sẽ chạm vào tường xung quanh, nhưng để có thể làm sạch vết bẩn trên người, mọi thứ khác đều có thể chịu đựng được.
Khi Hạ Hàn Sóc thay quần áo xong đi ra, Hạ Thời Hi đang uể oải dựa vào chiếc ghế sofa nhỏ, môi không có chút huyết sắc, nhưng ngũ quan tinh xảo vẫn trông vô cùng xinh đẹp.
Trên bàn ăn nhỏ còn bày bát cháo và chén canh trứng còn sót lại, tuy hơi nóng đã tan gần hết, nhưng trong không khí vẫn còn thoang thoảng mùi thơm của thức ăn.
Hạ Hàn Sóc cũng không biết mình có phải bị KTV làm cho ghê tởm hay không, tối qua về nhà bắt đầu đau đầu, gần như cả đêm không ngủ, sáng nay cũng hoàn toàn không có cảm giác thèm ăn, cộng thêm bữa tiệc tối qua khiến anh càng khó nuốt trôi, đến nỗi hôm nay đau đầu chưa khỏi, dạ dày cũng âm ỉ đau, nhưng anh đã quen với trạng thái này từ lâu, cũng không cảm thấy có gì.
Nhưng lúc này, nhìn bàn thức ăn thừa nguội lạnh lại thấy thèm ăn lạ thường, Hạ Hàn Sóc không thể hiểu nổi, nhất là khi vừa rồi anh còn bị Hạ Thời Hi nôn những thứ này vào người.
Hạ Thời Hi thấy người đàn ông đi ra liền nhìn chằm chằm vào bát cháo còn thừa trên bàn, sắc mặt không khỏi có chút ngượng ngùng.
Mặc dù cậu không cố ý, tuy một phần nguyên nhân cũng là do Hạ Hàn Sóc cứ nắm chặt tay cậu, nhưng nôn lên người đối phương thì dù nói gì cũng là cậu sai, khi mở miệng lại cũng uyển chuyển hơn rất nhiều:
"Tổng giám đốc Hạ, tôi đã suy nghĩ kỹ rồi, vẫn là thôi đi, người nhỏ bé như tôi thật sự không thích hợp để gánh chịu sóng gió gì, đợi chương trình kết thúc, tôi sẽ tự động rút lui về tuyến mười tám, những người đó cũng không cần phải tiếp tục tìm tôi gây phiền phức nữa."
Nghe vậy, Hạ Hàn Sóc lại nhìn về phía Hạ Thời Hi, trầm mặt hỏi: "Cậu bị ốm à?"