Là một nhân viên công sở bình thường, cuộc sống của Trì Dư chỉ xoay quanh “vòng lặp 996”, ngoài ra thì cậu chỉ ru rú trong nhà, lối sống chẳng khác gì một chú gián thu mình nơi góc tối cả. Sở hữu vẻ n …
Là một nhân viên công sở bình thường, cuộc sống của Trì Dư chỉ xoay quanh “vòng lặp 996”, ngoài ra thì cậu chỉ ru rú trong nhà, lối sống chẳng khác gì một chú gián thu mình nơi góc tối cả. Sở hữu vẻ ngoài lạnh lùng xinh đẹp là thế mà ngày ngày chỉ thích cuộn mình đọc tiểu thuyết, chẳng thiết tha tiệc tùng, lại càng không mặn mà với mấy cái chuyện yêu đương.
“Đi bar làm gì, yêu đương có gì vui đâu, chẳng ai hấp dẫn bằng mấy nhân vật trong truyện Hải Đường cả, mê mẩn từng câu chữ mới là chân ái chứ.”
Nhưng thích đọc truyện thì sao, ai bảo chỉ vì vậy mà phải xuyên sách? Đã thế còn xuyên vào truyện Hải Đường nữa!
Cơ thể mới của Trì Dư lại là một robot Omega, được trang bị đầy đủ tuyến thể và khoang sinh sản. Nào ngờ số phận còn trêu ngươi hơn khi cậu lại có một “chủ nhân”, mà chủ nhân này thì chẳng dễ sống chung chút nào. Đêm nào cũng bắt cậu làm chuyện ấy khiến cậu mệt rã cả người.
“Chủ nhân, cho em nghỉ một đêm thôi được không, em thật sự không còn sức để nhấc chân luôn rồi...”
“Cứ nằm sấp xuống là được, ngoan nào.”
...
Trì Dư mất hẳn một ngày để xác nhận chủ nhân của mình là Lục Trạc Trí, cũng chính là phản diện Alpha trong một cuốn tiểu thuyết trên Hải Đường.
Kết cục của Lục Trạc Trí chẳng tươi sáng gì mấy, pheromone phát điên lại còn cố chấp giữ mình sạch sẽ, kết quả cuối cùng là vì quá lạm dụng ức chế trong kỳ phát tình mà lăn ra chết.
Ha, đã là tiểu thuyết Hải Đường mà còn đòi song khiết thì có chết cũng chẳng oan.
Nhìn Lục Trạc Trí phát điên vì kỳ phát tình, Trì Dư không khỏi trầm ngâm.
Nếu hắn chết thì cậu sẽ ra sao đây?
Thân phận nhỏ bé của một chú robot, run rẩy lê từng bước vào căn phòng ngập tràn mùi pheromone của Alpha.
“Chủ nhân, cắn nhẹ chút thôi... Tuyến thể đau lắm...”
Lục Trạc Trí giả điếc, lạnh lùng ra lệnh: “Bảng điều khiển chính! Mở quyền kiểm soát cơ thể lên!”
...
Càng sống chung lâu, Lục Trạc Trí càng thấy mọi chuyện trở nên kỳ lạ.
Tại sao cậu nhóc robot trong nhà lại càng lúc càng giống con người đến thế nhỉ? Nửa đêm phát hiện cậu lén lút lục tủ lạnh tìm bánh ngọt, bị bắt gặp thì lại chui vào hõm cổ mình làm nũng rồi khẽ nói: “Chủ nhân tốt thật đó.”
Rõ ràng trước đây hắn đã bao giờ cài đặt chế độ “dính người” như vậy đâu?
Cho đến khi kỳ phát tình ập đến, cậu robot mới run rẩy, nước mắt giàn giụa, chủ động nhào vào lòng hắn.