Chương 10

“Đầu óc em có chút vấn đề, về phần lịch sử thì em không có ấn tượng gì cả.” Thịnh Miên cũng rất xấu hổ, cô chưa bao giờ bị điểm thấp như vậy. Ở những câu hỏi về các chiến dịch lịch sử của ABO, cô toàn điền tên những danh nhân mà mình biết, còn ảo tưởng có thể ăn may.

Cô chủ nhiệm cũng rất thương cảm cho hoàn cảnh của cô học trò, sắp lên lớp mười hai lại gặp phải chuyện như vậy: “Không sao, Lịch sử là môn dễ ôn nhất, chỉ cần học thuộc là được. Có gì không hiểu em có thể hỏi Thẩm Chi Lâm, các môn khác cũng có thể nhờ bạn cùng bàn giúp đỡ.”

Thịnh Miên gật đầu lia lịa: “Dạ vâng, thưa cô.”

“Cô giáo tìm cậu có việc gì thế?” Thịnh Miên còn chưa về đến chỗ, Tần Hằng đã nghển cổ hỏi.

Nhìn thấy bài thi Thịnh Miên đặt trên bàn, Tần Hằng liếc mắt một cái đã thấy ngay con số mười lăm điểm đỏ chói.

“Ha ha ha ha ha ha ha! Không thể nào, sao cậu thi được có mười lăm điểm vậy? Cậu khoanh bừa hết đáp án C có khi còn cao điểm hơn đấy. Hay cậu là gián điệp do nước địch cử tới vậy?” Tiếng cười của Tần Hằng thật chói tai.

Trong thoáng chốc Thịnh Miên dường như thấy khóe miệng Thẩm Chi Lâm cũng nhếch lên, nhưng ngay giây sau đã biến mất, cứ như thể là ảo giác của cô.

“Không sao đâu Thịnh Miên, Lịch sử chỉ cần chăm chỉ học thuộc là được mà.” Dịch Trì cười xong không quên an ủi.

“Không sao đâu.” Tâm trạng Thịnh Miên không tốt lắm: “À, tiết sau là tiết gì ấy nhỉ?”

“Tiết Thể dục! Hình như học chung với lớp 5 và lớp 8.” Sắc mặt Tần Hằng không tốt lắm: “Xuống dưới thôi.”

“Yes! Thể dục, môn tớ yêu thích nhất.” Thịnh Miên vừa mới còn ủ rũ trong nháy mắt đã như được tiêm máu gà, quẳng bài thi Lịch sử sang một bên, vung tay hô lớn: “Đi!”

“Cậu không thích tiết Thể dục à?” Dịch Trì đi theo sau.

Tần Hằng khựng lại một chút: “Cũng không phải không thích, chỉ là sẽ gặp phải người quen.”

Thịnh Miên quay lại khoác tay Dịch Trì, tay kia thì kéo cổ tay Thẩm Chi Lâm: “Đi nhanh lên, nhanh lên.”

Thẩm Chi Lâm bị kéo đi, cả người căng cứng.

“Này! Thịnh Miên, cậu cố tình cho tớ ra rìa đúng không, bỏ tớ lại phía sau này!” Tần Hằng vội vã đuổi theo.

“Nam nữ thụ thụ bất thân, hay cậu cũng muốn tớ kéo như thế?” Thịnh Miên quay đầu lại lè lưỡi.

“Tớ chỉ nghe nói A với O thụ thụ bất thân thôi.” Tần Hằng khoác vai Thẩm Chi Lâm, đi chậm lại, vừa hay giúp cổ tay Thẩm Chi Lâm thoát khỏi tay Thịnh Miên.

Học sinh ba lớp đứng thành ba hàng vuông vức. Theo hiệu lệnh của thầy giáo thể dục, cả đám tản ra như một nắm cát được rắc xuống sân, túm năm tụm ba đi lại không theo một quy luật nào.

“Tần Hằng!” Một giọng nói ấm áp nhẹ nhàng vang lên.

Một cậu trai nhỏ nhắn với mái tóc đen mềm mại, gương mặt xinh xắn trắng trẻo chạy tới, nhìn Tần Hằng vẻ muốn nói lại thôi.

Thịnh Miên và những người khác nhận được tín hiệu, lập tức ý tứ lùi ra xa vài mét.

Tần Hằng nhìn Omega thấp hơn mình nửa cái đầu trước mặt, trong lòng dâng lên một tia không nỡ và lúng túng, khác hẳn với vẻ lãng tử ban nãy.

“Lá thư ấy... cậu xem chưa?” Mặt cậu Omega ửng đỏ, vừa mong chờ vừa lo lắng liếc nhìn Tần Hằng rồi lại vội cúi đầu.

“Xem rồi.” Tần Hằng nghĩ, nên nói thế nào để không làm tổn thương người ta đây?

Lòng cậu Omega dần chùng xuống. Đã xem rồi, mà phản ứng lại như vậy sao?

“Họ đang nói gì thế nhỉ, cậu ấy có phải là người viết thư tình cho Tần Hằng không.” Thịnh Miên cố vểnh tai nghe nhưng chỉ nghe được loáng thoáng.

Giọng Tần Hằng bất giác chậm lại: “Cậu là một Omega rất ưu tú, dịu dàng và xinh đẹp.” Hắn nghĩ, cứ khen trước đã chắc chắn là đúng.

“Nhưng cậu không phải gu của tớ, xin lỗi nhé.”

Đôi mắt ngấn nước đối diện tức khắc mất đi ánh sáng. Cậu Omega hơi dồn dập hỏi: “Vậy cậu thích kiểu Omega như thế nào, tớ có thể thử thay đổi.”

“Trời ơi, bé đáng yêu sắp khóc rồi kìa.” Thịnh Miên nhìn từ xa. Cô thích nhất là nhìn các bạn trai xinh đẹp khóc, thật khiến người ta phấn khích!

Tần Hằng thầm nghĩ, cậu có cố gắng thế nào cũng vô ích thôi, cảm giác là thứ ngay từ đầu đã không có thì rất khó để có lại được.

Tần Hằng đánh liều nói dối một câu: “Thật ra, tớ không thích Omega, tớ thích Alpha cơ.”

Đồng tử của Thẩm Chi Lâm hơi giãn ra, khẩu hình của hai chữ “thích Alpha” rất dễ nhận biết.

Cậu Omega như hoàn toàn hết hy vọng, chúc Tần Hằng sau này tìm được Alpha phù hợp rồi bỏ đi.

Tần Hằng nhìn theo bóng lưng cậu, vừa quay đầu lại đã thấy Thịnh Miên kéo Dịch Trì và Thẩm Chi Lâm đứng ngay trước mặt, mắt sáng rực hóng chuyện.

“Tớ tìm một cái cớ nhẹ nhàng để từ chối cậu ấy thôi.” Tần Hằng cảm thấy mình đúng là một chàng trai ấm áp.

“Cậu lấy cớ gì thế?” Thịnh Miên vốn chỉ thuận miệng hỏi, nhưng thấy vẻ mặt cười mà như không của Tần Hằng, cô liền nổi hứng.

“Tớ nói với cậu ấy là tớ thích Alpha.”

Hai người kia mặt mày kinh ngạc.

“Cái cớ này mà cậu cũng nghĩ ra được. Coi chừng sau này lại yêu Alpha thật đấy.”

Tần Hằng nghiêm mặt nói: “Không thể nào, tớ là người có xu hướng tính dục dị tính kiên định, không thể nào thích Alpha được.”

Thịnh Miên không nói gì, Dịch Trì im lặng, còn Thẩm Chi Lâm thì ngẩn người.