Kỳ nghỉ hè đại học lười biếng vốn dĩ là thời gian để thư giãn, nhưng Du Hoan lại bị mẹ ruột ép buộc ngồi lì trước bàn học, ôm sách học thuộc từ vựng tiếng Anh.
Gia đình đang chuẩn bị cho cô thi chứng chỉ, sau đó nộp đơn du học. Nhưng chỉ riêng cô biết, một tháng sau là mạt thế sẽ ập đến, biến mọi kế hoạch thành mây khói. Vì thế, trong thời điểm này, cô hoàn toàn không có tâm trạng học hành nữa mà chỉ hay ôm sách ngáp dài, cơn buồn ngủ kéo đến mơ màng.
Rút kinh nghiệm từ kiếp trước, hệ thống không để cô lơ là nên tranh thủ mọi cơ hội để giải thích cốt truyện: [Kiếp này vai trò của cô rất ngắn, là vị hôn thê pháo hôi của nam chính. Mạt thế vừa bắt đầu, cô bị nhiễm virus nên biến thành tang thi.Nam chính tưởng rằng cô đã chết, rơi vào trạng thái suy sụp tiêu cực, không ngờ cô lại trở thành một trong những tang thi.Lúc tang thi bao vây thành, nam chính đã bắn chết cô. Khi nhìn thấy di vật, anh ta mới nhận ra thân phận của cô, lúc đó có hối hận thì cũng muộn màng. Đến đây, nhiệm vụ của cô kết thúc. Sau đó, nam chính xuất sắc và nữ chính mạnh mẽ kiên cường đã bị thu hút lẫn nhau, chữa lành vết thương lòng cho nhau, cuối cùng trở thành cặp đôi vàng làm mọi người ai ai cũng phải ngưỡng mộ.”
Du Hoan mơ mơ màng màng, cúi đầu nhắm mắt không nhận ra khe cửa đã khẽ mở ra, làn gió lạnh từ bên ngoài len lỏi vào.
Cơn buồn ngủ càng lúc càng sâu, đầu nặng trĩu. Khi cô sắp gục mặt xuống bàn, một bàn tay bất ngờ nhẹ nhàng đỡ lấy khuôn mặt cô.
Cô choàng tỉnh, cố gắng mở mắt ra nhưng cơn mệt mỏi nặng nề ập đến khiến ý thức của cô lại chìm trong mơ hồ.
Ngón tay thon dài và trắng trẻo nhẹ nhàng khẽ gãi lên cằm cô trước khi cô kịp phản ứng.
---
Chiếc áo sơ mi trắng không được trang trí gì, quần thể thao đen giản dị tạo nên một vẻ đẹp thuần khiết lạnh nhạt. Dáng đứng thẳng tắp, thân hình cao gầy. Nhìn từ xa có thể trực tiếp trở thành gương mặt trang bìa cho một bộ phim thanh xuân.
Du Hoan không hề hay biết động tác của anh nên đầu nghiêng sang một bên, mái tóc vô tình cọ vào lòng bàn tay anh. Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, cô thốt lên cái tên quen thuộc: “Thịnh Lãng.”
Nam chính tên là Thịnh Lãng, cậu con trai út của nhà họ Thịnh vì môn đăng hộ đối nên từ nhỏ đã được sắp xếp đính hôn với cô. Hai người lớn lên bên nhau như thanh mai trúc mã.
Nhưng Thịnh Lãng luôn học hành xuất sắc, chưa từng để thầy cô hay phụ huynh phải lo lắng.
Còn cô thì ngược lại, luôn khiến mọi người đau đầu.
“Dì Giang bảo tôi qua đây trông cậu học.”
Thịnh Lãng thu tay lại, giọng nói lạnh nhạt như khuôn mặt anh. Dù nghe rất dễ chịu nhưng những lời nói ra lại chẳng dễ nghe chút nào.
Du Hoan liếc nhìn cuốn sách từ vựng còn chưa nhớ nổi một nửa, đầu óc như muốn nổ tung, học kiểu gì đây trời?
Trong đầu cô nảy ra một ý tưởng, cô chỉ vào chiếc ghế: “Cậu ngồi xuống trước đã.”
Chiếc ghế đó rất gần vị trí của cô. Thịnh Lãng thoáng dừng lại rồi cũng làm theo lời cô, ngồi xuống.
“Cậu có mang điện thoại theo chứ?”
Du Hoan chống tay lên bàn hỏi nhỏ như sợ mẹ nghe thấy, thân hình khẽ nghiêng về phía Thịnh Lãng, dáng vẻ lén lút hệt như kẻ trộm sợ bị phát hiện.
Đôi mắt đen láy xinh đẹp của cô ở ngay trước mắt, sáng lấp lánh như viên ngọc trai đen hiếm có trong phiên đấu giá khiến người ta không cách nào dời tầm nhìn đi được.
“Có mang.” Thịnh Lãng đáp.
“Tôi biết một cách học hiệu quả hơn đấy. Chúng mình thử xem sao nhé?”
Cô gái nghiêm túc bày ra bộ dáng thuyết phục anh làm phản. Thịnh Lãng biết, tất nhiên là anh nhìn ra được. Cuối cùng anh cũng đưa điện thoại ra.
Cái gọi là phương pháp học hiệu quả hơn ấy hóa ra là chơi game bằng phiên bản tiếng Anh.
Niềm vui của Du Hoan như hoàn toàn tập trung vào trò chơi. Lúc điều khiển nhân vật vượt ải, gương mặt cô hết căng thẳng vì sắp thua lại chuyển sang hớn hở khi thắng cuộc, đắc ý không thôi. Nhưng ngay giây sau cô đã điều khiển nhân vật ngã nhào xuống vực.