"Con điên! Quế Dĩnh mày là đồ điên!"
Nghe vậy, vẻ mặt Quế Dĩnh càng thêm vui vẻ, cô hoàn toàn không bận tâm đến cái chết đang cận kề mình.
Không một ai trong số họ là vô tội, cô chỉ muốn kéo tất cả họ xuống địa ngục cùng mình. Mặc dù cô đã lên kế hoạch cho màn kịch này suốt nhiều năm và lẽ ra có thể thoát thân, nhưng cô đã chọn không rời đi.
Quế Dĩnh rất mệt mỏi, cô đã dùng hết mọi tâm sức cho việc này. Sau khi thu xếp ổn thỏa mọi chuyện, cô mới có thể chuyên tâm đối phó với những người này.
Chú Ba gục xuống đầu tiên vì là người lớn tuổi nhất, những người bị trúng đạn đã không còn sức để rêи ɾỉ. Không khí tràn ngập mùi khét và mùi máu tanh. Những người đàn ông và phụ nữ quần áo chỉnh tề kia đã mất hết vẻ hiên ngang, nằm thoi thóp trên sàn nhà, có người còn bò đến cửa, vô vọng giãy giụa.
Quế Dĩnh hả hê nhìn cảnh tượng này. Hai mươi năm trước, lẽ ra cô cũng phải bị thiêu chết trong biển lửa, nhưng không hiểu sao cô lại sống sót. Kể từ giây phút biết được sự thật và bắt đầu lên kế hoạch, cô luôn chờ đợi ngày này đến.
Giờ nó đã đến, cô không còn gì phải hối tiếc nữa.
Cuộc đời tưởng chừng hoa mỹ nhưng thực chất lại đầy rẫy dơ bẩn này, cuối cùng cũng đã đến lúc kết thúc.
Toàn bộ sảnh tiệc hỗn loạn, khói đặc hun đến mức không mở nổi mắt. Quế Dĩnh hít vào quá nhiều khói, ngay cả sức lực để nhấc tay cũng không còn.
Trước khi nhắm mắt, trong đầu Quế Dĩnh là cảnh biển lửa oan nghiệt năm xưa, cùng với cha mẹ và em trai em gái đã vùi thân trong đó.
Kết thúc rồi.
Trời đã tối từ lâu, đêm đông buông xuống rất sớm, hơi lạnh bám vào cửa kính, tạo thành một lớp sương mờ.
Chiếc chăn trên chiếc giường rộng lớn nằm lộn xộn, sự yên tĩnh quá mức khiến tiếng chuông điện thoại vang lên chói tai không ngừng.
Đó là một bản nhạc heavy metal mà Quế Dĩnh xa lạ, nghe như một mớ tạp âm, khiến cô vô cùng bực bội.
Khoan đã...
Sao lại có tiếng nhạc?
Quế Dĩnh đột ngột mở mắt, ngồi bật dậy khỏi giường.
Mọi thứ cô chạm vào đều xa lạ, từ căn phòng lọt vào tầm mắt đến chiếc giường cô đang nằm.
Chẳng lẽ cô không chết cháy, mà lại được cứu sống sao?
Quế Dĩnh theo bản năng cau chặt mày, vậy còn những người kia thì sao? Nếu họ cũng được cứu, chẳng phải những gì cô làm đều đổ sông đổ biển ư?
Ánh mắt Quế Dĩnh lạnh lẽo, nhưng rất nhanh cô lại cảm thấy có gì đó không đúng, cơ thể cô không hề đau đớn, không giống một người vừa thoát chết trong biển lửa.