Chương 17

Trong số đó, lều tuyển sinh của ba đại tông môn là ít người nhất, bởi ai cầm thẻ đăng ký của ba tông môn này thì khi đến vòng phỏng vấn sẽ phải trực tiếp đối mặt với Chân Nhân tiền bối của họ. Tu sĩ bình thường không muốn tự tìm khổ.

Tư Tiếu đi thẳng đến lều tuyển sinh của Linh Hư Tông.

Bỗng, một mùi hương hoa thoảng qua đầu mũi, một bóng người hiện ra trước bàn, in xuống nền đất bóng dáng mảnh mai.

Đệ tử đang gà gật trực bàn khẽ ngáp một cái: “Là ai thế?”

Chỉ thấy thiếu nữ trước mặt búi tóc vấn mây, dung nhan diễm lệ như hoa đào tháng ba, dáng vẻ vừa lười biếng vừa mềm mại, khuôn mặt tì lên bàn.

Hàng mi dài khẽ nâng lên, bên nốt ruồi lệ mềm nơi đuôi mắt là đôi đồng tử trong suốt mà kiêu ngạo.

Rất đẹp, rất dịu dàng, nhưng lại khiến người ta sợ hãi.

Nhìn rõ người đến, buồn ngủ là cái gì, buồn ngủ chính là bùn đất dưới chân Tư Tiếu sư tỷ. Mặt đệ tử sợ đến tái mét: “Tư, Tư, Tư Tiếu sư tỷ, tỷ, tỷ đến đây làm gì ạ.”

Đúng lúc này, giọng nói của hệ thống đột nhiên vang lên, trùng khớp với giọng nói của đệ tử, tạo thành một khúc song tấu. Điều này khiến cả hai bên đều không nghe rõ lắm, Tư Tiếu không khỏi nhíu mày.

Thấy Tư Tiếu nhíu mày, sắc mặt đệ tử càng trắng bệch, phải nói là trắng như tờ giấy.

Nghe nói, Tư Tiếu sư tỷ sẽ ném những người chọc giận nàng vào hang rắn.

Đầu ngón tay đệ tử bắt đầu run rẩy, nói chuyện càng thêm lắp bắp: “Tỷ, tỷ, tỷ, tỷ muốn làm gì, ta, ta, ta, ta lập, lập tức giúp tỷ làm.”

Tư Tiếu đang nghe nhiệm vụ mà hệ thống phát ra trong đầu, bị y làm phiền, nàng hơi bực bội liếc xéo y một cái.

Chân đệ tử mềm nhũn, suýt nữa quỳ xuống, y cúi đầu run lẩy bẩy.

Giọng máy móc không chút cảm xúc của hệ thống vang lên: [Nữ phụ độc ác Tư Tiếu, xin hãy hoàn thành nhiệm vụ sỉ nhục nam chính Cơ Tử Si trong sự kiện chiêu sinh đệ tử của tông môn.]

Ký chủ, ngươi có ba lựa chọn:

Một, làm nhục trong kiểm tra linh căn.

Hai, làm nhục trong phỏng vấn.

Ba, làm nhục trong thử luyện.

Đối với ba lựa chọn hệ thống đưa ra, Tư Tiếu chỉ cân nhắc một chút liền quyết định.

Nam chính sở hữu linh căn cực phẩm. Trong nguyên tác, kết quả kiểm tra linh căn của hắn khiến cả đám kinh ngạc. Sỉ nhục ở vòng linh căn rất dễ, gà chưa kịp mổ đã mất nắm gạo, bị vả mặt ngược, không được.

Còn sỉ nhục ở vòng thử luyện thì phải theo nam chính đến địa điểm thử luyện, quá mệt, không đáng. Tư Tiếu lười chạy, cũng không.

Vậy chỉ còn một lựa chọn, sỉ nhục ở vòng phỏng vấn.

Chỉ cần nàng nói vài câu với Chân Nhân Linh Hư Tông, bằng địa vị của nàng trong tông, lập tức có thể thay Chân Nhân làm giám khảo phỏng vấn. Làm giám khảo rồi, muốn nhục mạ nam chính còn không dễ như trở bàn tay? Đơn giản.

Nghĩ xong, Tư Tiếu nhớ ra hiện tại còn phải giúp Cơ Tử Si đăng ký tham gia kỳ tuyển chọn. Nàng tựa vào bàn, ngón tay gõ nhẹ: “Thẻ báo danh, đưa đây.”

Đệ tử run lẩy bẩy mò thẻ đưa cho Tư Tiếu.

“Tư Tiếu sư tỷ… tỷ… tỷ giúp ai báo danh vậy ạ?”

Giúp nam chính, nhưng Tư Tiếu không thể nói. Nàng không được OOC, nàng là đại sư tỷ Tư Tiếu độc ác.

Thế là khi đệ tử hỏi, Tư Tiếu híp mắt, liếc xéo: “Quản cho chặt cái miệng ngươi, cẩn thận ta lột da ngươi.”

Ba trăm năm đóng vai nữ phụ độc ác, khí thế thật giả đã thấm vào xương tủy. Đệ tử sợ đến tối sầm mặt, xong rồi, có phải hắn lại chọc giận sư tỷ Tư Tiếu rồi không?

Chưa kịp nghĩ cách cầu xin, hương hoa tan biến. Đệ tử hoàn hồn, trước mặt đã không còn bóng Tư Tiếu.

Trên sổ đăng ký cũng xuất hiện thêm một cái tên mới do Tư Tiếu viết.

Vì tò mò, tên đệ tử cầm lên xem, thấy người đó tên là "Cơ Tử Si".

Cơ Tử Si là ai nhỉ?

Tên đệ tử vắt óc suy nghĩ cũng không nhớ ra nổi, trong số những tân tú của giới tu tiên có ai tên là Cơ Tử Si sao?

"..."

"Bắt lấy hắn! Đừng để hắn chạy thoát!"

Tư Tiếu vừa trở về đã thấy Cơ Tử Si đang bị đám nhân vật phụ pháo hôi ức hϊếp.

Cơ Tử Si ôm trống Thanh Loan lao thẳng về phía cổng lớn biệt phủ Tiên Đích Môn, phía sau là đám hộ vệ đang đuổi theo gắt gao.

Thiếu niên mày mắt tinh xảo, tóc mây bay nhẹ, vầng trán trắng ngần lộ ra, đúng là vẻ đẹp kinh hồng nhất tiếu.

Thế nhưng Tư Tiếu không có tâm trí nào để thưởng thức vẻ đẹp của nam chính. Cơ Tử Si sắp lao ra khỏi cổng biệt phủ Tiên Đích Môn là thật, nhưng ở cổng đó có bố trí trận pháp! Nếu hắn cứ thế xông lên, kết cục chắc chắn sẽ bị chấn bay ra ngoài.

Nàng khẽ động ngón tay, đang chuẩn bị dùng linh lực điều khiển trống Thanh Loan thì đã cảm nhận được quanh người Cơ Tử Si tràn ra linh lực. Vạt tay áo thiếu niên tung lên, những ngón tay trắng ngọc gõ mạnh xuống mặt trống.

Một tiếng trống vang lên trong trẻo, phá vỡ trận pháp hộ môn, Cơ Tử Si ôm trống Thanh Loan lao ra ngoài.

Tư Tiếu sững sờ trong chốc lát, vậy mà nam chính đã học được cách vận dụng trống Thanh Loan rồi sao?