Chương 18

Giám đốc lắng nghe giọng nói trầm thấp mà trong trẻo dễ nghe của anh, thầm cảm thán: cũng là con người với nhau, sao lại có một người đàn ông hoàn hảo không chê vào đâu được như vậy.

"Vâng ạ, Tần tổng, Tần tổng ngài đi thong thả, ngài đi thong thả ạ."

Thư Uyển nhìn hành động và giọng điệu nịnh nọt của giám đốc, nỗi sợ hãi dành cho Tần tổng trong lòng không giảm đi chút nào.

Nếu không thấy chuyện vừa rồi, không vì tò mò mà bước đến xem.

Có lẽ cô cũng sẽ giống như mọi người trong công ty, mỗi ngày đi làm nhận lương cao, sống những ngày tháng vui vẻ, tốt đẹp.

Bây giờ cô đã biết chuyện không nên biết, thấy điều không nên thấy, chứ đừng nói đến việc có thể đi làm nhận lương cao nữa, ngay cả việc những nhân vật bí ẩn này có tha cho cô hay không cũng là một ẩn số.

Quả nhiên không thể quá tò mò, tò mò hại chết người mà, chẳng phải câu này đã ứng nghiệm rồi sao.

Trước khi rời đi, đôi mắt đen sâu thẳm của Tần Dung Uyên chậm rãi liếc về phía cô, lướt qua người cô một cách không nặng không nhẹ.

Thư Uyển siết chặt điện thoại, cố gắng tỏ ra tự nhiên nhưng không biết rằng tư thế cứng đờ đã tố cáo tâm trạng thật của mình.

Bóng lưng cao lớn của Tần Dung Uyên biến mất ở cửa thang máy.

Giám đốc tiễn anh ra tận cửa thang máy, phải đợi đến khi cửa thang máy đóng lại mới chịu quay về.

Giám đốc vừa đi về vừa lẩm bẩm: "Mẹ kiếp, đẹp trai thật, sao mình không được như thế nhỉ?"

Ông ta còn tiếc nuối sờ lên khuôn mặt đầy vẻ phong trần của mình.

Mãi đến khi không còn thấy bóng dáng Tần tổng đâu nữa, Thư Uyển mới thả lỏng cơ thể đang cứng đờ.

Cô giơ chiếc điện thoại bị siết chặt trong tay lên, cuộc gọi với Thư Hạo Cường vẫn đang tiếp tục, giọng ông ngày càng sốt ruột.

Cô áp điện thoại lên tai: "Bố, vừa rồi có lãnh đạo qua nên con không dám nghe máy."

Thư Hạo Cường sợ đến mức định báo cảnh sát, vừa mới lúc nãy ông còn cảm khái con gái đã lớn, biết tự lập.

Sau sự việc đột ngột vừa rồi, thái độ của ông lập tức thay đổi một trăm tám mươi độ.

"Nghỉ việc ngay, bố sẽ không khóa thẻ của con nữa. Nếu con muốn đi làm thì về công ty nhà mình."

Cô ở nơi khác lâu như vậy, ông thật sự không yên tâm.

Sau chuyện vừa rồi, Thư Uyển cũng đang cân nhắc có nên nghỉ việc hay không nhưng dù có nghỉ, cô cũng không định trở về nhà họ Thư. Chẳng bao lâu nữa chắc cô lại bị ép đi liên hôn thôi.

"Chuyện này để sau hãy nói ạ, con đi làm đã."

Nói xong, Thư Uyển liền cúp máy. Nếu cô không kết thúc cuộc gọi, Thư Hạo Cường chắc chắn sẽ ép cô về nhà ngay trong ngày.

Giám đốc biết cô vẫn đứng nhìn ở bên cạnh nhưng không cảm thấy mất mặt hay khó xử, cứ như thể thái độ khúm núm với Tần tổng lúc nãy là chuyện bình thường nhất trên đời.

"Thư Uyển, sao lại ra ngoài lâu thế?"

Thư Uyển cất điện thoại vào túi, lúc này mới giật mình nhận ra lòng bàn tay mình ướt đẫm mồ hôi lạnh.

"Xin lỗi giám đốc, bố em gọi điện, ông ấy lo cho em nên em nói chuyện hơi lâu một chút."

Nghe cô giải thích, giám đốc cũng không trách mắng.

"Được rồi, mau quay lại làm việc đi."

Thư Uyển gật đầu với giám đốc rồi lòng nặng trĩu quay về văn phòng.

Cô đã làm việc ở công ty này được khoảng tám ngày, cô rất hài lòng với mức lương, đãi ngộ và cả bữa ăn cho nhân viên của Tần thị. Bây giờ nếu nộp đơn xin nghỉ thì phải đến tháng sau mới được nghỉ.